
NEW HOUSE: http://starcouples.org/home/index.php
http://starcouples.org/home/index.php
|
| BÀI GỬI | NGƯỜI GỬI | THỜI GIAN
|
| Happy Birthday to MoMo!!!! | cOs_silly | 20/4/2009, 14:43
|
| [short fic] Red Rose | AirZen | 20/4/2009, 12:39
|
| [short fic] NÓ...VỎ ỐC ...VÀ ĐOM ĐÓM | wind_89 | 17/4/2009, 20:58
|
| SC Hà Nội off off off !^o^ | wind_89 | 15/4/2009, 21:26
|
| [short fic] Liệu Quá Khứ Có Thể Ngủ Yên | AirZen | 15/4/2009, 15:37
|
| [short fic] Bỗng dưng muốn khóc | jessica | 12/4/2009, 19:59
|
| (¯`·.*[short fic] First love*.·´¯) | pe kua | 11/4/2009, 22:20
|
| Hồ Chí Minh City off Thứ 7 ngày 4.4.09 | Naflo | 11/4/2009, 17:48
|
| Happy birthday to sư phụ Green! | greenavocado | 10/4/2009, 19:42
|
| Đại hội võ lâm - Tranh bá thiên hạ. | Naflo | 4/4/2009, 16:56
|
|
|
[Short fic] Nếu như yêu... |
|
|
| Tác giả |
Thông điệp |
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: [Short fic] Nếu như yêu... 23/3/2009, 17:15 |
|
|
Nếu như yêu...

Em – 15 tuổi :
Ngơ ngơ ngác ngác bước chân vào cổng trường cấp III, thứ gì cũng lạ lẫm, cũng bỡ ngỡ. Quần bò, áo phông, chú bảo vệ chặn em lại “Không quần xanh áo trắng gắn mác Phan Đình Phùng thì không được vào trường”. Cuống quýt, sợ hãi, em vội vã tìm nhà người quen gần nhất để thay nhờ đồng phục.
Em – ghét cay ghét đắng “hot-boy” của trường, người mà con bạn thân gào thét lên “Mày ơi anh í giống Nick Carter quá”, người mà lũ con gái nhao nhao xin được làm quen kết bạn, còn em – dửng dưng.
Em – vẫn một niềm vui nhỏ nhoi, ửng hồng đôi má mỗi khi gặp thằng bạn thân trong sân trường, vẫn sung sướng khi nó mua cho em những chiếc kẹo mút, vẫn bồi hồi đến mất ngủ cả đêm dài khi giữa sân trường lộng gió nó bảo “Chìa tay ra Quân có quà này” rồi thả vào lòng bàn tay em một chiếc vòng cổ hình cỏ bốn lá.
Em – vẫn nhăn mặt kênh kênh mỗi khi lướt qua anh, đơn giản chỉ để anh thấy rằng, không phải tất cả nữ sinh trong trường đều yêu thích anh, và anh chẳng phải là trung tâm của vũ trụ…
Cho đến một ngày…
Em nằm mơ thấy anh, không hiểu tại sao gương mặt mà em ghét cay ghét đắng lại xuất hiện trong giấc mơ em, làm hình ảnh thằng bạn thân mờ đi trong tâm trí em. Em – khi đó không biết rằng kể từ đấy về sau, không còn bất kì hình ảnh rõ nét của bất kì người con trai nào, ngoài anh.
Em – bắt đầu chú ý đến anh, như những nữ sinh khác, những nữ sinh mà trong mắt em là rất “tầm thường”…
Sẽ chẳng có gì đáng nói, sẽ chỉ là một sự ngưỡng mộ thầm kín, và có lẽ cũng sẽ qua nhanh thôi, thời gian sẽ xóa nhòa thứ tình cảm trẻ con đó, bởi anh và em ngoài những lần lướt qua nhau với ánh mắt lạnh lùng và gương mặt kênh kênh…giữa chúng ta là khoảng trống vô hạn.
Cho đến một ngày…
Anh bước tới…và mình quen nhau, em quá ngơ ngác và ngây thơ, không kịp nói lời từ chối. Anh trở thành một người bạn của em, người bạn xuất hiện nhiều nhất trong cuộc sống của em : cùng đi học, cùng ra chơi, cùng về…Không nhớ nổi đã có bao nhiêu con đường in dấu chân chúng ta, chỉ đơn giản là đạp xe cạnh nhau, im lặng lắng nghe tiếng của thời gian…Và…đôi bàn tay bịt mắt em giữa sân trường lộng gió đã hoàn toàn xóa đi hình ảnh thằng bạn thân với chiếc vòng cỏ bốn lá.
Em thích anh…
Em rất thích anh…
Em – 16 tuổi :
Quần xanh áo trắng, em bước qua cổng trường, chú bảo vệ nhìn em một cách hài lòng “Hôm nay đi học đúng giờ thế?” Em mỉm cười…Sân trường không còn bóng anh lẫn thằng bạn thân : một người đã ra trường, một người đi du học. Em còn lại một mình, mất phương hướng…
Em – một năm chỉ vài ba cuộc điện thoại hỏi thăm, những câu chuyện vui vẻ không đầu không cuối, và không một lần gặp mặt. Anh đã có cuộc sống riêng của anh, còn em cũng có cuộc sống của chính em : đó là dõi theo từng bước chân anh.
Đến bao giờ anh mới thôi nhìn em như một cô bé?
Em rất thích anh…
Em thật sự rất thích anh…
Em – 17 tuổi :
“Chú ơi cháu đến muộn rồi, chú mở cửa cho cháu vào lớp mới” Chú bảo vệ lắc đầu, không nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu em đi học muộn.
Em – quần bò, áo trắng, bước qua cổng trường, bình thản lấy trong ba lô ra phù hiệu Phan Đình Phùng dính lên tay áo. Đứng nhìn sân trường lá rơi đầy, gốc cây đó…vòng cỏ bốn lá… bậc thềm đó… “đoán xem ai nào”…
Em – Noel lạnh cóng, thằng bạn thân về nghỉ lễ, tối tối hai đứa đi ngoài đường, nó cầm tay em “Mày vẫn chưa đủ can đảm để nói ư?” Em cúi đầu, im lặng, trong mắt em là hang ngàn câu hỏi “Biết nói thế nào đây? Có lẽ đến bây giờ, trong mắt người ta, tao vẫn là một con bé con” Nó nắm tay em thật chặt “Tay mày lạnh quá, bé con”…
Em – chiều cuối năm, bâng khuâng tự hỏi không biết bây giờ anh đang làm gì? Một điều gì đó thôi thúc, em đã sắp 18 tuổi, em không còn là một cô bé, em đã lớn. Nhấc điện thoại, tay run run ấn từng con số nghe giọng anh vang lên. Toàn thân em như lên cơn sốt, hình như em đã không thể nói được một câu nào mà không bị đứt quãng..
Em thật sự rất thích anh…
Em yêu anh…
Em – 18 tuổi :
Đi ngang qua trường cũ, chú bảo vệ nhìn thấy hai đứa đã quá quen mặt, hỏi với theo “Lên Đại Học còn hay đi học muộn không thế?” Anh quay lại trả lời thay em “Vẫn thế chú ơi”
“Tối nay đi chơi em nhé”
“Em chỉ được đi đến 8h là phải về”
“8h về, thế mấy giờ đi? 5 h à?”
“Em không biết”
“Ừ thôi được, 8h về thi 8h về”
Em – Valenline đầu tiên, hì hục cùng con bạn thân lên Tràng Tiền Plaza mua hộp chocolate đầu tiên trong đời. Hình trái tim nhé, em chú trọng đến mẫu mã chứ không chú trọng chất lượng. Người ta 8h mới đi chơi thì anh và em ra khỏi nhà từ 5h, và khi mọi người bắt đầu lục tục ra khỏi nhà thì anh và em đi về nhà. Tần ngần trước ngõ trước khi vào nhà, em lôi hộp chocolate được bọc thật cẩn thận ra dúi vào tay anh, mặt phụng phịu “Anh không nhớ hôm nay là ngày gì à?” Anh cười, lấy trong ba lô ra, cũng một hộp chocolate, chỉ khác là không bọc giấy, và anh chú trọng đến chất lượng chứ không chú trọng kiểu dáng. Một nụ hôn rơi trên má khi trời sẩm tối…
Em yêu anh…
Em rất yêu anh…
Em – 19 tuổi :
“Sao hôm nay anh đến muộn thế, người ta chờ mãi, bao nhiêu người cứ nhìn” mặt phụng phịu
“Anh xin lỗi, anh phải đưa mẹ đi thăm dì anh” gãi đầu gãi tai.
“Thế hôm nay mình đi đâu hả anh” cười ngay lập tức “đi ăn kem đi”
“Lại ăn hả”
“Vâng, lại ăn”
Tiếng cười giòn tan tan vào trong gió…
Em – Valentine thứ hai. “Em đang ngủ đấy à? Dậy ngay đi, 15 phút nữa là phải chuẩn bị xong nhé, anh qua đấy”. Lật đật ngồi dậy sửa soạn thật nhanh. Mới có 8h sang mà, vớ lấy đôi gối ôm, không kịp nghĩ gì, em chạy như bay ra chỗ hẹn, dường như anh đã đứng đợi từ rất lâu. Nhảy tót lên xe, vòng tay ôm anh, đôi gối ở giữa đã khiến khoảng cách giữa chúng ta rộng hơn “Đi đâu hả anh?” “Bí mật” “Xì, lúc nào cũng bí mật”. Đường Hàn Quốc buổi sáng không một bóng người, gió mùa đông thổi lạnh dọc sống lưng, anh nắm tay em bước lại nơi có nhiều thật nhiều bóng bay đang được buộc vào lan can đường. Ngỡ ngàng “Anh chuẩn bị những thứ này à?” “Đoán thử xem” Bóng bay chỉ hai màu trắng và hồng…Anh với chúng xuống, lấy trong túi ra hai cây bút “Viết lên đây những gì em mơ ước rồi thả cho nó bay đi, anh cũng làm thế” 14 quả bong bay, 14 điều ước…Em không cố xem trộm xem anh đã ước những gì, bởi em đã tin rằng mình hiểu anh…Sáng mùa đông, đường không một bóng người, có hai kẻ đang say đắm trong những nụ hôn…
Em rất yêu anh…
Em thật sự rất yêu anh… _________________
Gọi giấc mơ về
Được sửa bởi moon ngày 23/3/2009, 17:31; sửa lần 1.
|
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Short fic] Nếu như yêu... 23/3/2009, 17:21 |
|
|
Em – 20 tuổi :
“Tại sao em lại yêu anh nhỉ?”
“Em không biết, yêu là yêu thôi, sao có thể giải thich được”
“May là em không biết tại sao, vì anh sợ nếu em tìm được lí do khiến em yêu anh thì sau này em cũng sẽ tìm được lí do khiến em hết yêu anh”
Em – Valentine thứ ba. Em biết có gì đó không bình thường, không giống anh và em của mọi ngày, nhưng em không biết nó chính xác là gì. “Em sang trường anh nhé, rồi mình đi” Không hoa, không quà, không bất ngờ được chuẩn bị sẵn, anh một xe, em một xe…Thoáng thấy một ánh mắt căm ghét từ đâu đó chiếu vào mình, em tự nhủ “do mình nghĩ quá nhiều”. Mỹ Đình lộng gió “Mua đèn trời thả đi anh” “Thôi, trò trẻ con đấy em chơi làm gì?” Im lặng, từ bao giờ em lại bắt đầu là trẻ con trong mắt anh? Người lớn muốn nhiều hơn những cái hôn…
Em thực sự rất yêu anh…
Nhưng em chưa bao giờ hỏi “Anh có yêu em không?”
Em – 21 tuổi :
“Sao em thích đi chơi thế, mình vừa gặp nhau hôm thứ 7 mà”
“Hôm nay là thứ 6 rồi anh”
Im lặng…Lần đầu tiên em biết cách dập máy khi đang nói chuyện.
Em – muốn tránh làm anh phải khó xử, tránh làm bản thân mình phải đau lòng…dần dần chúng ta trở thành những người yêu nhau kiệm lời nhất trên thế gian này…tất cả để tránh làm tổn thương đối phương ( là em ) và tránh cho mình khỏi những nỗi dằn vặt ( là anh )…
Em – Valentine thứ tư. Bấm chuống cửa, anh trai anh thò đầu ra “Ơ, sao nó không báo cho em à? Hôm nay nó đi ăn cơm khách cùng bố mẹ anh rồi, vào nhà đi, vào nhà đợi nó một tí” 8 rưỡi, 9h, 9 rưỡi…”Để anh gọi điện giục nó về, thằng này hay thật đấy” “Thôi không cần đâu anh ơi, cho em gửi lại cái này cho anh í là được rồi ạ, em về đây anh” Lần đầu tiên em biết cảm giác bị bỏ rơi là như thế nào, lần đầu tiên em thấy mình vô duyên lạ, lần đầu tiên em khóc trên đường về nhà…
Em chưa bao giờ hỏi “Anh có yêu em không”
Bởi vì em sợ câu trả lời là “Không”
Em – 22 tuổi :
“Anh có chuyện muốn nói với em”
“Anh không cần nói đâu, em vốn là người nhạy cảm mà”
“Anh xin lỗi”
“Cô ta là ai thế?”
“…một bạn học cùng lớp, anh nghĩ là cô ấy cần anh, cô ấy vốn yếu đuối lắm”
“Vậy em không cần anh ư?”
“Em có thể vượt qua được, anh biết em là một người mạnh mẽ mà”
Em – muốn gào thét, muôn nổi loạn, muốn đập phá, muốn than khóc…nhưng không, em chỉ mỉm cười, bởi “em là một người mạnh mẽ”…Em mạnh mẽ tới mức chỉ biết chúc anh hạnh phúc, và hàng đêm ôm gối khóc thầm…Thay cho những đêm mất ngủ vì hạnh phúc thì giờ đây là những đêm dài thức trắng vì nỗi đau…Ba con bạn thân phân công nhau luân phiên gọi điện buôn chuyện cùng em mỗi đêm, chỉ để nghe em kể về những kỉ niệm đã có giữa chúng ta…Em không khóc trước người khác, bởi em mạnh mẽ…
Em – Valentine thứ năm. “Chúc em một Valentine hạnh phúc. Anh xin lỗi” tiếng tin nhắn kêu píp píp. Em tắt điện thoại. Cái em cần không phải là câu xin lỗi…Chùm trăn, nhắm mắt lại. 8h, em đi ngủ.
Em sợ câu trả lời “Không”
Vì em đã biết anh KHÔNG yêu em.
Em – 23 tuổi :
“Em dạo này khỏe không?”
“Bình thường thôi anh”
“…”
“…”
“Anh muốn…”
“Khi nào đám cưới đừng mời em nhé”
Em – Valentine thứ sáu. “Chúc em Valentine vui vẻ, nhớ giữ sức khỏe để sinh cho anh thật nhiều baby nhé” vẫn tiếng tin nhắn píp píp, nhưng lần này là từ một chàng trai khác. Em mỉm cười, vẫn tắt điện thoại…Hình như có gì đó xáo trộn trong lòng…Hình như trái tim em đã đóng cửa…8 rưỡi, em chùm trăn đi ngủ…
Em – bủn rủn chân tay trước màn hình máy tính. Anh đã lập gia đình, con trai anh vừa chào đời…Còn em…chỉ là người đứng bên lề cuộc sống của anh…
Em vốn biết anh không yêu em…
Nhưng em thực sự đã rất yêu anh…
Em – 24 tuổi :
Đám cưới con bạn thân, người mà trong thời kì em khủng hoảng nhất, đã luôn gọi cho em mỗi tối, hai con chùm trăn nói chuyện điện thoại đến 3 h sang, và hôm sau 7h lại gặp nhau trên lớp…
“Bao giờ thì đến lượt mày đấy?” thằng bạn hỏi.
Mỉm cười, lắc đầu…
“Không phải vội, nhanh thôi mà” Bố con bạn vỗ vai em.
Mỉm cười…
Quá khứ như một thước phim quay chậm dần dần hiện lên trong đầu em. Đâu đó văng vẳng tiếng cười giòn tan hòa trong không khí, đâu đó có nụ hôn đậu trên môi, đâu đó trái bóng bay mang theo những điều ước lẩn khuất sau những đám mây, đâu đó bàn tay rất ấm tìm tay em nhét trong túi áo, đâu đó nỗi đau vun vỡ, đâu đó thoảng qua “Anh xin lỗi”…
Nếu như yêu…
Có lẽ giờ này em cũng đang tất bật chuẩn bị cho đám cưới của mình…
Nếu như yêu…
Có lẽ giờ này em cũng hạnh phúc chờ đợi đứa con đầu lòng…
Nếu như yêu…
Em thực sự đã rất yêu anh…
Nhưng bây giờ, em phải để anh ra đi…
Và chào đón một người khác…
_________________
Gọi giấc mơ về |
|
 |
|
lonely176
Mod


Age: 17
Registration date: 23/12/2008
Tổng số bài gửi: 840
Đến từ: Secret garden
Job/hobbies: hú hét, múa may quay cuồng,
|
Tiêu đề: Re: [Short fic] Nếu như yêu... 23/3/2009, 18:26 |
|
|
Ơ ơ ss mun vik fic mà ko ai lấy tem ss sao Thế em lấy nhé. Nhưng em ko đọc và com liền được, so ri ss .Hẹn hum nào rảnh em edit nhé ss ~~~~~~~~~~~~~~~ Edit:
ss Mun, em thật sự hơi bất ngờ khi biết fic này tác giả là ss.Hình như đây là short fic đầu tiên của ss nhỉ?
Thích nhất " em" lúc 15 tuổi, khi đó " em" thật hồn nhiên và vô tư, ko thèm để ý đến anh chàng hot boy của trường, cố tình làm ra vẻ lạnh lùng khi đứng trước anh. "Em" cùng anh trai qua nhiều khoảng thời gian vui vẻ và hạnh phúc.Đã dành trọn tình yêu đầu đời của mình cho anh, yêu anh,nhưng rồi, lại phải đứng nhìn anh đi theo một người con gái khác, tự mình vượt qua nỗi đau khổ đó, chỉ vì anh nghĩ "em" mạnh mẽ và không yếu đuối như cô bạn cùng lớp của anh. Và rồi trái tim "em" vẫn chỉ có duy nhất hình bóng của anh,để rồi phải hối tiếc rằng " nếu như yêu ..." _________________
Được sửa bởi lonely176 ngày 24/3/2009, 16:03; sửa lần 2.
|
|
 |
|
heo me
Mod


Age: 21
Registration date: 20/07/2008
Tổng số bài gửi: 390
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Short fic] Nếu như yêu... 23/3/2009, 18:40 |
|
|
Không hiểu sao tựa đề đã gây ấn tượng khá mạnh trong em, càng bất ngờ hơn khi nhìn thấy tên tác giả là chị Mun, em liền bay vèo vào đọc. Em mới a la sô đi học về đó chị! Hi...hi...
Rõ ràng là em đã linh cảm câu chuyện này sẽ kết thúc buồn rồi nhưng khi đọc đến khúc hai anh chị ấy chính thức yêu nhau, và anh ấy còn có hành động lãng mạn đối với chị ấy thì em thực sự thầm cảm ơn bởi vì nó không đúng như mình dự đoán. Tuyệt quá, cảm giác của em lúc đó là thế, những người yêu nhau đã thật sự tiến đến với nhau, hạnh phúc không trở ngại, ngăn cách! Một kết thúc có hậu nhưng em đã lầm, hóa ra là câu chuyện vẫn chưa đến hồi kết. Tại sao lại xuất hiện đoạn sau này...
Em – 20 tuổi :
“Tại sao em lại yêu anh nhỉ?”
“Em không biết, yêu là yêu thôi, sao có thể giải thich được”
“May là em không biết tại sao, vì anh sợ nếu em tìm được lí do khiến em yêu anh thì sau này em cũng sẽ tìm được lí do khiến em hết yêu anh”
Em – Valentine thứ ba. Em biết có gì đó không bình thường, không giống anh và em của mọi ngày, nhưng em không biết nó chính xác là gì. “Em sang trường anh nhé, rồi mình đi” Không hoa, không quà, không bất ngờ được chuẩn bị sẵn, anh một xe, em một xe…Thoáng thấy một ánh mắt căm ghét từ đâu đó chiếu vào mình, em tự nhủ “do mình nghĩ quá nhiều”. Mỹ Đình lộng gió “Mua đèn trời thả đi anh” “Thôi, trò trẻ con đấy em chơi làm gì?” Im lặng, từ bao giờ em lại bắt đầu là trẻ con trong mắt anh? Người lớn muốn nhiều hơn những cái hôn…
Em thực sự rất yêu anh…
Nhưng em chưa bao giờ hỏi “Anh có yêu em không?"
Bắt đầu từ đây, em càng đọc là lại càng lên máu, lên tim, đó là sự thật! Không hiểu sao em không phải là nhân vật chính trong câu chuyện của cô gái này nhưng em cảm thấy vô cùng bức xúc, em ghét cái cách chia tay của anh ta, ghét cái cách anh ta nói chuyện, ghét cay ghét đắng! Và em tin là trong bất cứ cô gái nào nếu như lâm vào hoàn cảnh như trên cũng đều lựa chọn cách ứng xử đó, một giải pháp tốt nhất...sự mạnh mẽ ẩn sâu trong lớp vỏ bọc yếu đuối không muốn người đấy phải thương hại chúng ta. Cần phải mạnh mẽ, cần phải cứng rắn, và nở một nụ cười thật tươi để xem như chẳng hề có chuyện gì xảy ra!
Em – 22 tuổi :
“Anh có chuyện muốn nói với em”
“Anh không cần nói đâu, em vốn là người nhạy cảm mà”
“Anh xin lỗi”
“Cô ta là ai thế?”
“…một bạn học cùng lớp, anh nghĩ là cô ấy cần anh, cô ấy vốn yếu đuối lắm”
“Vậy em không cần anh ư?”
“Em có thể vượt qua được, anh biết em là một người mạnh mẽ mà”
Đây chính là những lời nói khiến em rất ghét anh ta, mặc dù biết là tình yêu không thể nào ép buộc nhưng mà có cái gì đó khiến em rất bực! Người con gái kia yếu đuối và anh nghĩ là cô ấy cần anh? Oh, vậy cứ người nào yếu đuối mà cần đến anh là anh sẵn sàng chấp nhận sao? Có rất nhiều cách để chia tay khi hai người đã xuất hiện những khoảng cách nhất định nhưng đâu cần nhất thiết phải như thế!
Chị ấy trong câu chuyện phải mạnh mẽ nhiều hơn nữa nhé! Nhất định là thế bởi vì mai mốt chị chắc chắn sẽ gặp được một người con trai tốt hơn anh ấy! Ông trời vốn công bằng, chị ấy ạ! _________________

....CHÍNH NGHĨA HỘI LÀ TA....HÁ...HÁ.... ....SC Vạn Tuế...Há...Há.... |
|
 |
|
♥[Ar]lucky_star[Joe]♥
Wayback into love


Age: 17
Registration date: 16/06/2008
Tổng số bài gửi: 1286
Đến từ: Heaven ! In Joe' arms
Job/hobbies:
|
|
 |
|
»₪ $$ ₪«
Trans


Age:
Registration date: 20/05/2008
Tổng số bài gửi: 161
Đến từ: The Happy Heaven
Job/hobbies: Lazy Member
|
|
 |
|
_[i@mme]_
working in WC


Age: 20
Registration date: 20/05/2008
Tổng số bài gửi: 677
Đến từ: Mặt trăng
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Short fic] Nếu như yêu... 23/3/2009, 22:03 |
|
|
nói j nhỉ? Tác giả ! Tác giả làm cho tui cảm thấy vừa muốn nói vừa ko muốn nói. Vừa muốn viết 1 cái j đó lại vừa ko thể viết. Bởi vì tác giả khi viết fic này và tác giả khi chat với tui là 2 trạng thái thần kinh hoàn toàn khác nhau.
Nhưng thui, nể tình PĐP, em sẽ comment 1 bài, hoàn toàn là cảm xúc chân thực.
_Thứ nhất : Cô gái trong fic này đã được sống đúng với tình cảm của mình, đã yêu và được yêu ( cái chuyện "được" này tui nghĩ hoàn toàn chính xác ), vì vậy chả có gì phải hối hận cả. Tất cả mãi là kỉ niệm, dù kết cục có là như thế nào thì nó cũng là kỉ niệm đẹp ( cái j gắn với PĐP mà chả đẹp ^^, như bạn Me chẳng hạn !)
Thực sự là tui thấy thương cô gái đó ( xin đừng cho là thương hại ) vì cô ấy sống quá chân thực, quá thật với tình cảm của mình - đó là lí do tại sao mọi thứ vẫn như một cái bóng theo đuổi cô ấy. Đã qua nhiều mùa Valentine nhưng cô ấy vẫn chưa thể quên hẳn mối tình đầu của mình. Ai khổ ? Chính là cô ấy ! Nếu bà có gặp con bé học PĐP này trong fic của bà thì nói với nó 1 câu hộ tui :" đmm "
_ Thứ 2 : Về đồng chí đối tác bên kia trong fic này, xuất hiện thấy ... sáng choang cả cái màn hình. Tui thik đồng chí bạn thân cỏ 4 lá ^^
Tui viết tặng bà cái này nhé ^^
Em - 25 tuổi
Em đang ở phương trời nào đó rất xa, cũng có thể đang ở cạnh một người nào khác mà số phận xếp đặt, và nghĩ về những kỉ niệm đã qua, 1 thời học sinh mặc áo đồng phục cấp 3 gắn mác PĐP và về ... anh .
Anh có cuộc sống của anh, em có cuộc sống của em. Đã có lúc chúng ta cùng đi chung 1 con đường, cùng nhìn về 1 hướng nhưng h nghĩ lại, em thấy mình đã đúng khi để anh ra đi. Em đã từng nghĩ em hạnh phúc thế nào khi ở bên anh, nhưng giờ đây em vẫn thấy mình hạnh phúc khi không có anh. Mặt trời vẫn mọc đằng Đông, trời vẫn xanh, và thời gian vẫn trôi chảy ...
Valentine năm nay, năm sau và năm sau nữa, em có thể vẫn chỉ là em, hoặc đã là "em" của một ai khác, nhưng em sẽ thanh thản mà nghĩ về anh.
Oh mạn phép tác giả em phóng tác một tí, tak giả đừng chọi đá vô đầu em, nếu muốn choảng em xin hãy nghĩ đến mái trường PĐP thân yêu ^^
_________________
My Idol - Lee Jun Ki
 
Stand By Me ! Together make it love ! Forever make it your smile ! |
|
 |
|
♥[Ar]lucky_star[Joe]♥
Wayback into love


Age: 17
Registration date: 16/06/2008
Tổng số bài gửi: 1286
Đến từ: Heaven ! In Joe' arms
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Short fic] Nếu như yêu... 24/3/2009, 00:54 |
|
|
Thật sự choáng. Thật sự shock. Muốn viết rất nhiều mà ko biết phải bắt đầu từ đâu. Vì hình như mọi người viết hết rồi thì phải!
Quả là ấn tượng về mối tình đầu! "Cô gái" trong truyện mạnh mẽ quá - cái mạnh mẽ của 1 người mà em luôn ngưỡng mộ. Đúng là ss Mun mà em biết và nữ chính trong câu chuyện này đứng ở 2 thái cực hoàn toàn khác nhau.
Thích lắm lắm cái cách dẫn dắt cảm xúc : Từ Em thích anh --> Em thật sự rất thích anh --> Em yêu anh --> Em thật sự rất yêu anh . của ss lắm! Có 1 cái j đó thôi thúc .. sự rung động đầu đời của luk cũng nhẹ nhàng trôi qua như 1 kỷ niệm đẹp, nhưng em ko đủ mạnh mẽ để giữ nó trong lòng suốt từ tuổi 15 cho đến tuổi 23, 24 như cô gái này. (Và tất nhiên cho tới bây giờ, em vẫn ko biết hồi đó mình có được nhận lại những j mình cho đi ko!)
Cảm xúc của tác giả là thật, nên cảm xúc và cảm hứng mà ng` đọc nhận đc lại càng thật hơn. Tim cứ rung lên từng nhịp khi đọc những đoạn về mùa Valentine đẹp đẽ và trong sáng của tuổi 18 , rồi bắt đầu từ đó.. cho tới 6 năm sau. Mỗi Valentine lại mang về 1 cảm xúc lạ kỳ!
Em – muốn gào thét, muôn nổi loạn, muốn đập phá, muốn than khóc…nhưng không, em chỉ mỉm cười, bởi “em là một người mạnh mẽ”…Em mạnh mẽ tới mức chỉ biết chúc anh hạnh phúc, và hàng đêm ôm gối khóc thầm…Thay cho những đêm mất ngủ vì hạnh phúc thì giờ đây là những đêm dài thức trắng vì nỗi đau…Ba con bạn thân phân công nhau luân phiên gọi điện buôn chuyện cùng em mỗi đêm, chỉ để nghe em kể về những kỉ niệm đã có giữa chúng ta…Em không khóc trước người khác, bởi em mạnh mẽ…
ôi ss Mun, chuyện này của ss hay quá! Chắc là vì chuyện thật nên nó gần gũi hơn so với fic, và em đặc biệt ấn tượng với đoạn này, nhất là câu đầu tiên. :* :* Hàng đêm ôm gối khóc thầm? Cô gái đã đau khổ nhiều đến thế ư? Vậy tác giả cho em hỏi thăm tí nhé: bây giờ cô gái ấy thế nào rồi, có còn nhớ tới chàng trai nhiều ko?
Cái bạn nam chính này... thật là... ngu quá! :| Hic hic, ko chịu nổi nữa. Ko biết cm j về bạn này luôn. Chỉ có mỗi từ ngu mà em ko dám dùng đi dùng lại. May mà nữ chính thoát khỏi anh ta...
Chúc cho tác giả fic và nữ chính của tác phẩm này sớm trở thành "em" của 1 chàng trai tốt - xứng đáng với tình yêu của cô gái ấy! :* :* Chúc ss yêu của em sẽ hạnh phúc nhiều nhiều!
P.S: Biết đâu cái bạn thân của ss - anh cỏ 4 lá ấy, lại ôm 1 tình cảm trầm lặng đối với ss trong suốt 10 năm vừa qua thì sao! :*
_________________
Baby boy 永遠永遠手牽手. 一步兩步一起走. 永遠永遠要記得.我們要一起生活. 不管晴天的時候. 不管下雨的時候 .不放開手到永久.我們要一起生活 |
|
 |
|
jessica
Mod


Age: 27
Registration date: 31/10/2008
Tổng số bài gửi: 907
Đến từ:
Job/hobbies:
|
|
 |
|
rubytrinh
Mod


Age: 21
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 1059
Đến từ: U.S.
Job/hobbies:
|
|
 |
|
cherry7389
Mod


Age: 20
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 312
Đến từ:
Job/hobbies:
|
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
|
 |
|
明 薇
Mod


Age: 24
Registration date: 09/09/2008
Tổng số bài gửi: 66
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Short fic] Nếu như yêu... 24/3/2009, 19:46 |
|
|
=)) =)) Moon, làm 1 entry "9 năm - một chặng đường" đi, câu được nhiều cmt lắm đấy.
Tình yêu là điều khó hiểu nhất trên thế gian này...Có những lúc cô gái tưởng như đã quên, đã có thể hạnh phúc bên một người khác, nhưng bóng ma của quá khứ vẫn luôn ám ảnh cô...Những gì đã qua, chắc cô không hối hận, bởi nếu không có chúng, cô sẽ không hiểu được hạnh phúc lẫn đau khổ của tình yêu, nếu không có chúng, cô sẽ không là mình của ngày hôm nay, không tưng tưng thế này, không nghiêm túc thế này, cũng không quằn quại thế này ;))
Dù sao thì, sẽ còn "một nửa" của cô đang chờ đợi ở đâu đó >:D< Cô ấy cố lên |
|
 |
|
_[i@mme]_
working in WC


Age: 20
Registration date: 20/05/2008
Tổng số bài gửi: 677
Đến từ: Mặt trăng
Job/hobbies:
|
|
 |
|
[♥][^o^][♥]
Yang Cheng Lin


Age: 20
Registration date: 17/05/2008
Tổng số bài gửi: 1765
Đến từ: MatsuJoe's heart
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Short fic] Nếu như yêu... 24/3/2009, 23:08 |
|
|
=)) Vừa đọc xong, em cảm nhận được cô gái ấy ... Ss bik nào h em ko giỏi cm cho ngkhasc rồi..haha..nên e mạn phép nói rằng câu chuyện này rất hay ^^ Tác giả rất là....quá ư là khác hẳn người hay nói chuyện với em , haha..nhưng có lẽ e có nhiều điểm giống ss ấy..có thể đấy...mạnh mẽ với ng phản bội mình và yếu đuối khi 1 mình, đó cũng là 1 ưu điểm tốt chứ nhỉ...^^...E thấy trc ng con trai làm mình đau, ko nên rơi giọt lệ nào, bởi vì khi đó...những giọt lệ chảy ra sẽ ko đáng....haizz...e cm linh tinh rồi..dù sao e cũng như mọi người..hi vọng cô gái ấy sẽ có 1 tình yêu mãnh liệt hơn đã từng.... _________________
我的双眼对现实总视而不见 才学会相爱来不及练习失恋 当痛苦太多就应该放手 原来长大那一种痛谁都无法敷衍
~~**~~ YuWiRu ~~ 888 từng centimet ~~**~~
|
|
 |
|
|
[Short fic] Nếu như yêu... |
|
|
| Trang 1 trong tổng số 2 trang |
Chuyển đến trang : 1, 2  |
|
| Permissions of this forum: |
Bạn không có quyền trả lời bài viết
|
|
|
|
|
|
| | |