
NEW HOUSE: http://starcouples.org/home/index.php
http://starcouples.org/home/index.php
|
| BÀI GỬI | NGƯỜI GỬI | THỜI GIAN
|
| Happy Birthday to MoMo!!!! | cOs_silly | 20/4/2009, 14:43
|
| [short fic] Red Rose | AirZen | 20/4/2009, 12:39
|
| [short fic] NÓ...VỎ ỐC ...VÀ ĐOM ĐÓM | wind_89 | 17/4/2009, 20:58
|
| SC Hà Nội off off off !^o^ | wind_89 | 15/4/2009, 21:26
|
| [short fic] Liệu Quá Khứ Có Thể Ngủ Yên | AirZen | 15/4/2009, 15:37
|
| [short fic] Bỗng dưng muốn khóc | jessica | 12/4/2009, 19:59
|
| (¯`·.*[short fic] First love*.·´¯) | pe kua | 11/4/2009, 22:20
|
| Hồ Chí Minh City off Thứ 7 ngày 4.4.09 | Naflo | 11/4/2009, 17:48
|
| Happy birthday to sư phụ Green! | greenavocado | 10/4/2009, 19:42
|
| Đại hội võ lâm - Tranh bá thiên hạ. | Naflo | 4/4/2009, 16:56
|
|
|
[Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla |
|
|
| Tác giả |
Thông điệp |
yumi

Age: 17
Registration date: 16/06/2008
Tổng số bài gửi: 26
Đến từ: Hcm city!
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 6/12/2008, 21:49 |
|
|
fic này cực kì khoan khoái! cực kì xúc động! cực kì hay! ghiền ! típ! ná . |
|
 |
|
»₪ $$ ₪«
Trans


Age:
Registration date: 20/05/2008
Tổng số bài gửi: 161
Đến từ: The Happy Heaven
Job/hobbies: Lazy Member
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 6/12/2008, 21:54 |
|
|
CHAP 4: Đêm ấy
Tác giả: cheng26@AF Dịch: momo@SC
Người đàn ông đứng trước tòa nhà bằng kính đồ sộ và cố nhét vạt áo cáu bẩn, nồng nặc mùi bia của mình vào chiếc quần bé xíu. Ông thủng thẳng bước vào bên trong, vừa đi vừa huýt sáo một cách bình thản như việc ông ta có mặt ở đây là hết sức đúng đắn. Ông dừng lại trước bàn tiếp tân và chờ cho cô gái nhận biết sự hiện diện của mình. Cô nhân viên đưa 1 cái nhìn không mấy thiện cảm về phía ông, xem xét bản sắp xếp các cuộc hẹn và hỏi,
“Ông có hẹn trước chứ?”
Người đàn ông ưỡn ngực tỏ vẻ ta đây và nói lớn,
“Tôi không cần phải hẹn trước. Hãy nói với Giám đốc Cheng rằng tôi là cha của Ariel Lin và nếu ông ấy biết điều gì là tốt cho mình thì sẽ gặp tôi ngay!”
Cô nhân viên xem xét lại bản biểu và nói,
“Ông vẫn cần phải có hẹn. Đây là quy định của công ty.” Người đàn ông dậm mạnh chân và thét lên đầy tức tối,
“Hãy nói Giám đốc Cheng gặp tôi ngay bây giờ hoặc cô sẽ phải hối hận về lỗi lầm này trong suốt phần đời còn lại của mình đó!”
Cô nhân viên ngạc nhiên trước cơn giận dữ tột độ của người đàn ông, nhanh chóng bước trở lại và gật đầu cho phép. Cô ấy hạ tay xuống dưới bàn làm việc và nhấn nút khẩn cấp. Vài phút sau, hai nhân viên an ninh đi về phía bàn tiếp tân. Người đàn ông đã nhìn thấy họ và cau có với cô tiếp tân
“Đồ khốn! Mày sẽ phải hối hận về điều này!”
Hai nhân viên an ninh túm lấy tay của ông ta và có lôi ra khỏi tòa nhà nhưng người đàn ông nhanh chóng trì kéo thân mình xuống sàn và nhất quyết không để bị kéo đi.
“Đừng tự làm hổ thẹn bản thân thêm nữa thưa ngài, và mau đứng dậy đi!” Một trong hai nhân viên an ninh lên tiếng khi có nhiều người bắt dầu vây quanh cả 3 với vẻ mặt đầy sự hiếu kì. Người đàn ông cười đầy tự mãn và đáp trả,
“Hãy để ta gặp Giám đốc Cheng”
“Giám đốc Cheng không rảnh.” Anh nhân viên còn lại trả lời.
“Không quá bận rộn để nghe cái ta nói đâu. Chú mày quan tâm bao nhiêu về danh tiếng của công ty này và thanh danh của Giám đốc Cheng?” Người đàn ông hỏi. Cả hai nhân viên nhìn nhau, thỏa thuận trong im lặng. Cuối cùng, một trong hai gọi điện cho Giám đốc Cheng.
--------------------------
Giám đốc Cheng là một người đàn ông mũm mĩm phúc hậu với 1 cái mũi đỏ. Người đàn ông thẳng thắn này tạo cho mọi người 1 cảm giác thân thiện về anh ấy và thoải mái khi giao tiếp, ông có cách để làm cho không khí lắng dịu. Tuy nhiên, bầu không khí trong căn phòng hôm nay lại khá ngột ngạt. Giám đốc Cheng ngồi sau cái bàn của mình, bối rối pa lẫn chút khó chịu khi nhìn người đàn ông trước mặt mình. Ông ta đã nói điều lố bịch gì vậy, nó chắc không thể là sự thật được.
“Tôi không hiểu điều ông đang nói…xin lặp lại lần nữa”
“Con trai của ngài, Giám đốc Cheng ạ, đã làm cho con gái tôi mang thai. Nó đang mang giọt máu của con trai ngài.” Người đàn ông vui sướng thông báo. Tia nhìn đầy tham lam của ông ta lia khắp căn phòng, chăm chăm vào những món đồ tạo tác và cổ vật đắt tiền.
“Tôi cần hỏi lại con mình trước. Đưa con gái ông tới nhà tôi tối nay; chúng ta sẽ nói chuyện về điều này.” Giám đốc Cheng vừa nói vừa ghi nhanh địa chỉ nhà riêng của ông. Người đàn ông cầm tờ giấy, chậm chạp bước ra khỏi phòng với 1 vẻ mặt sung sướng.
Sau khi người đàn ông đi khỏi, Giám đốc Cheng gọi cho con trai mình. Sau vài tiếng chuông, Joe cuối cùng cũng nhấc máy.
“Con trai, ta muốn gặp con vào tối nay. Có việc quan trọng”
“Về việc gì thế ạ?” Joe ngạc nhiên hỏi tưởng cha mình bị ốm.
“Hứa với ta là sẽ có mặt ở nhà vào tối nay để ăn tối”
“Được rồi. Con sẽ về.” Joe hứa.
------------------
“Đừng kéo con vào!” Ariel cầu xin cha mình thôi việc lôi cô vào sân nhà họ Cheng. Cô lén lút ngước nhìn xung quanh với hi vọng sẽ níu bằng thứ gì đó nhưng ở đây không có một cái cây hay vật gì đủ chắc chắn để bám vào. Ariel có thể nghe thấy tiếng những bước chân chậm chạp đầy do dự của mẹ mình ở ngay phía sau.
“Câm miệng lại đồ khốn và để tao nói cho mày hiểu chứ?” Cha cô gầm gừ. Người đàn ông kéo lê cô đi từng bước. Cuối cùng họ cũng đến trước cửa và nhấn chuông. Ariel cảm thấy toàn thân mình run rẩy trong khi chờ đợi ai đó mở cửa. Điều này thì không nên xảy ra; nó chỉ là 1 giấc mơ…một cơn ác mộng. Cánh cửa bật mở và Ariel nhìn thấy ANH TA…người đàn ông mà cô không bao giờ muốn gặp lại đang đứng trước mặt mình. Anh ấy cười và mở rộng cửa.
“Chắc mọi người là khách mời tối nay, phải không?” Anh ấy hỏi và cười toe toét với Ariel khi thấy có người cùng độ tuổi với mình đến cùng ăn tối. Khuôn mặt của anh ấy đầy sự thảnh thơi và thoải mái, còn cô thì cảm thấy nhói đau vì tội lỗi. Cha của Ariel cằn nhằn hỏi,
“Cậu Joe Cheng đây phải không?” Chàng trai trẻ gật đầu cùng với cặp mắt nhướng lên đầy thắc mắc.
“Sao ông lại biết tôi?” Người đàn ông giật mạnh cô gái trẻ đến trước mặt anh. Cô ấy cúi gằm mặt vì xấu hổ và tức giận. Joe chăm chú nhìn cô gái trẻ, cô trông rất quen…anh đã từng gặp cô trước đây…nhưng ở đâu? Một cách chậm chạp, cô gái ngước mặt lên và ánh mắt nhìn xuyên suốt vào bên trong anh…một ánh nhìn có thể làm tan chảy mọi thứ như muốn nhắc anh nhớ lại. Đôi mắt đó, anh ấy đã từng nhìn vào đôi mắt đó. Và cả thế giới như đột ngột đóng băng, Joe Cheng nhận ra anh ấy đã từng gặp cô trước đây…đêm đó…đêm trên bãi biển. _________________

Được sửa bởi »₪ $$ ₪« ngày 6/12/2008, 21:59; sửa lần 2.
|
|
 |
|
»₪ $$ ₪«
Trans


Age:
Registration date: 20/05/2008
Tổng số bài gửi: 161
Đến từ: The Happy Heaven
Job/hobbies: Lazy Member
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 6/12/2008, 21:56 |
|
|
CHAP 5: Đêm ấy (tiếp theo)
Tác giả: cheng26@AF Dịch: rubytrinh@SC
Nếu như Ariel có thể thoát ra khỏi bàn tay này, cô ấy sẽ...đáng tiếc điều đó không thể có và nếu như không có phép màu thì cô sẽ bị kẹt trong căn phòng này với ba mẹ mình, Joe Cheng và ba mẹ của anh. Căn phòng tràn ngập trong sự im lặng đến đáng sợ. Ariel nhìn thấy bà Cheng nhìn khắp lượt căn phòng, mắt bà hết nhìn Joe rồi đến Ariel. Ariel chờ đợi một sự căm ghét và ghê tởm trong ánh mắt bà nhưng thật bất ngờ, ánh mắt bà Cheng đầy sự tò mò và quan tâm. Joe ngồi giữa ba mẹ của mình, anh bây giờ như bức tượng và ánh mắt nhìn Ariel đầy khó chịu. Cô cảm thấy ánh mắt đó không ngừng nhìn cô và cảm thấy mặt cô nóng bừng lên. Ariel xiết chặt hai bàn tay vào nhau và cúi gầm mặt xuống tránh ánh nhìn của Joe và ba mẹ anh.
"Ông..uhm Lin, cám ơn vì đã đến..." Giám đốc Cheng nói một cách mệt mỏi. Ông chuyển ánh nhìn về Joe và hỏi,
"Con có biết cô gái này là ai không?" Joe cảm thấy rối trí bởi ba anh, gật đầu và nhìn ông, gần như là anh đang cố gắng để nối lại các điểm. Anh biết đã sai điều gì đó.
"Làm sao 2 người gặp nhau được?" Bà Cheng hỏi với giọng đầy vẻ hiếu kì. Joe nhìn bà, và Ariel ngẩng mặt lên cùng lúc khi Joe nhìn cô. Ánh mắt của họ chạm vào nhau.
~~~~~~~~~~~~~Flash back~~~~~~~~~~~~~~~~
“Ella! Cậu biết là mình không thích đi tới mấy buổi tiệc mà, đặc biệt là không lửa trại ngoài biển. Ngoài ra, Jiro sẽ đến nhà mình tối nay”. Ariel nói dối, hy vọng là có thể thuyết phục được bạn mình nhưng điều đó không giúp ích được gì, vì Ella đã nhất quyết dẫn Ariel đi.
“Ariel cậu đang nói dối. Jiro có buổi tập banh tối nay và mình biết cậu không muốn cậu ấy đến nhà cậu bằng cách nào chăng nữa. Cậu không muốn gặp Wu Chun sao? Nhớ là mình đã kể cho cậu nghe về anh ấy mấy tuần trước không?” Ella hỏi với giọng điệu hờn dỗi. Ariel thở dài và gật đầu ngắn gọn. Cô ấy tò mò về Wu Chun bí ẩn. Theo Ella thì, anh ta học tại trường tư của Đài Bắc nhờ 1 học bổng và là học sinh giỏi nhất trong trường. Hiểu bạn mình, Ella hiểu rất rõ về ai đó nhưng cô chỉ chú ý những người cô thật sự thích mà thôi.
"Cậu rất thích anh ta?" Ariel hỏi. Ella cười và gật đầu một cách háo hức.
"Phải, nhưng cậu đừng có mà nói với anh ta là mình thích anh ta đó!. Thôi nào, cậu là người bạn tốt nhất của mình và mình rất muốn cậu gặp anh ta, làm ơn đi? Ella nài nỉ, ánh mắt cô như cầu mong Ariel sẽ nói đồng ý. Ariel đưa tay lên cao đầu hàng. Ella nhảy tưng tưng và ôm Ariel thật chặt.
"Mình yêu cậu lắm!". Ella la lên phấn khích.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Wu nhìn thấy bạn mình đang ở hướng cây liễu già với tâm trạng thất tình hiện lên trên gương mặt. Wu lắc đầu và thì thầm với chính mình, "Lại nữa rồi..." Anh đi tới gần Joe và hỏi
"Chia tay với Tiffany nữa à?" Joe gật đầu và nhún vai
"Lần này là thật hay sao?" Wu hỏi và bỏ qua thái độ không màng tới của bạn mình khi điều đó đến từ Tiffany.
"Mình không biết và không quan tâm... Cô ấy nói cô ấy cần không gian". Joe cười nhạo và đá cái cây.
"Cái cây liễu già này làm gì cậu à? Sao lại đá nó?" Wu hỏi. Một câu hỏi ngớ ngẫn, giống như của đứa nhóc 5 tuổi vậy. Điều đó làm cả 2 bật cười.
"À...nhờ rồi. Cậu cũng hỏi mình câu hỏi giống như thế khi chúng ta còn nhỏ. Mình đã trả lời như thế nào nhỉ? Không có gì, cái cây chẳng làm gì mình cả..." Joe cười; Wu luôn biết chính xác nên nói gì để giúp anh cảm thấy tốt hơn.
"Có một buổi tiệc đốt lửa ở biển tối nay, sao cậu không đi với mình? Cậu biết là nên để Tiffany khỏi đầu cậu đi." Wu nói.
"Oh, tất nhiên, mình sẽ gặp cậu ở đó". Joe cười với Wu một cách ranh mãnh.
"Có cô gái mới rồi à?" Joe hỏi và lắc đầu về hướng bạn mình. Wu nhún vai cười tinh nghịch.
"Không, lần này chỉ là hơi khó để có thể có cô ta nhưng cô ta sẽ là của mình sớm hay muộn thôi".
"Cậu sẽ làm gì với cô ta khi cô ta đã là của cậu?" Joe hỏi mặc dù đã biết câu trả lời là gì.
"Còn tùy bao lâu thì mình chán cô ta thôi". Wu đáp lại như cảm thấy chán với cuộc nói chuyện này.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ở đây có rất nhiều những thanh niên nam nữ ngồi xung quanh đóng lửa, ăn uống, trò chuyện, và một số thì đang nhảy gần cái máy radio. Ariel bước xuống chiếc xe honda của Ella và đứng một chỗ uống rượu. Cô cần rượu, cái gì đó giúp cho cô có thể quên. Một lần nữa cô về nhà với một lần gây gỗ nữa giữa ba mẹ cô. Ba cô đánh mẹ cô vì mẹ cô đã giấu tiền; ông đã gọi mẹ cô với tất cả những cái tên và cáo buộc bà giấu tiền cho một người đàn ông khác.
Ariel phát ốm và mệt mỏi về những trận cãi vã, đánh nhau không ngừng của họ, cô phát bệnh vì thái độ ngược đãi của ba mình. Cô giận mẹ mình đã chọn sống trong một mối quan hệ bạo lực như thế. Bất chấp những vết rạn nứt trong mối quan hệ, bà Lâm vẫn nguyện cùng ông Lâm cho đến chết... Ariel lo sợ rằng một ngày nào đó mẹ cô sẽ chết dưới tay ba cô.
Không một chút chần chừ, Ariel uống hết một chai champangne dâu, lâu phần rượu dính trên miệng mình và mở một chai khác. cô sẽ uống cho tới khi bụng mình nổ tung; cô sẽ uống cho tới khi cô không thể nghĩ bất cứ điều gì nữa. Ella đang thấy rất phấn khích không nhận ra rằng bạn cô đã uống hết một chai rượu. Cô lấy thêm vài chai và đưa cho Ariel một chai nữa.
"Cám ơn Ella!" Ariel nói và vui với chai rượu. Ella nhìn bạn mình chằm chằm lo lắng,
"Cậu không sao chứ?"
"Ừm, mình khỏe mà!" Ariel trả lời, và nấc cục. Ella cười,
"Đừng uống quá nhiều Ariel, mình không nghĩ là cậu có thể uống được nhiều đâu".
"Không...rượu dâu của mình mà. Mình thích nó." Ariel hờn dỗi và lại uống một ngụm rượu nữa. Ella tính lấy lại chai rượu từ Ariel nhưng đã bị ngăn lại.
"Ella, chào!". Cô quay người lại và nụ cười của cô tươi hơn và có cảm giác như có một luồng điện chạy qua người cô vậy.
"Wu!" Ella nhìn thấy anh ấy chỉ có một mình.
"Đây là Joe, bạn cùng trường." Wu nói. Ella kéo Ariel gần mình và nói,
"Đây là bạn thân của em Ariel, Ariel đây là Wu...và người này là bạn cùng trường với Wu, Joe". Ariel lịch sự cười lại và thì thầm,
"Chào" và cô cười vì bản tính e thẹn của mình. Không có gì ngạc nhiên khi Ella quá say mê Wu Chun quá độ, anh ta thật mạnh mẽ! Cô cười với bạn của Wu và nghĩ anh chàng này nhìn cũng được đó chứ. Anh ta có mái tóc dài gợn sóng ngang vai, và mặc một chiếc áo thun đen có cổ và một chiếc áo khoác da đen. Anh ta trông giống như vừa mới rời khỏi tiệm chụp hình thời trang; mọi thứ trên người anh ta đều hoàn hảo và hộp thời trang.
Ella nhìn Ariel đang nhìn Joe Cheng chằm chằm và nhanh chống đóng miệng cô bạn thân của mình.
"Cậu nhìn chằm chằm anh ta với miệng ngoác ra kìa". Ella nói nhỏ bên tai cô. Ariel đỏ mặt và tránh nhìn Joe; cô không muốn anh bắt gặp cô với cái miệng rộng hoác đáng sợ một lần nữa. Sau màn giới thiệu, Ella và Wu tiến đến bên đóng lửa.
Ariel mỗi tay một chai rượu, cô nhét một chai dưới nách và lấy một chai khác nữa. Với 3 chai champagne bên mình, Ariel hướng về một nơi khác, cách xa chỗ đốt lửa. Cô không nhận ra Joe đang theo mình cho đến khi cô nghe thấy tiếng bước chân kế bên cô.
"Đừng theo tôi." Cô nói nhưng anh vẫn theo sau cô.
"Đêm nay thật đẹp để uống rượu phải không?" Cô nói và cười rúc rích.
"Cô hay uống rượu lắm àh?" Anh tò mò hỏi.
"Không, đây là lần đầu tiên tôi uống nhiều như vậy...tôi không biết tại sao, tôi nghĩ chắc là đo tôi đang buồn." Ariel nói. Cô đưa cho Joe một chai rượu và ra hiệu cho anh uống nó.
"Tôi cũng buồn". Anh nói và mở chai rượu ra.
"Tại sao anh lại buồn?"
"Tình cảm". anh trả lời. Ariel gật gật đầu,
"Tôi cũng vậy, tôi cũng buồn vì chuyện tình cảm."
"Tại sao lại thế?"
"Mọi thứ...hôm nay tôi chỉ muốn quên đi mọi thứ." Anh nói. Cả 2 nhìn nhau, cùng nhau đêm nay cùng hoàn cảnh đã vượt khỏi tầm kiểm soát của họ. Anh đưa chai rượu lên miệng và uống nó.
"Loại này ngon thật". Anh nói một cách ngạc nhiên về thứ rượu rẻ tiền nhưng mùi vị rất ngon.
"Tôi biết, mùi vị ngon lắm." Ariel thì thầm như bị mê hoặc bởi anh. Joe uống hết chai đầu tiên và Ariel đưa cho anh một chai khác.
"Tôi chưa bao giờ hôn ai trước đây". Cô bất ngờ nói khi nhìn thấy đôi môi của anh. Joe cười,
"Tôi thì đã hôn rất nhiều lần rồi."
"Anh có thể....chỉ cho tôi cách hôn không...có một người con trai tôi rất rất thích, tôi nghĩ tôi yêu anh ấy rồi. Nếu một ngày nào đó anh ta cũng có cảm giác giống tôi, tôi muốn..biết làm cách nào để hôn anh ấy."
Joe cười, chai rượu thứ 2 thật sự làm anh ấy bị kích động. Ariel nghiêng đầu và nhắm mắt lại. Nụ hôn có vị thật dễ chịu...mùi vị của dâu tây và nước hoa cologne... nụ hôn cứ tiếp tục mãi cho đến khi môi anh ấy di chuyển từ môi cô tới cổ, vai...xuống...xuống nữa.. khắp mọi nơi… _________________
 |
|
 |
|
»₪ $$ ₪«
Trans


Age:
Registration date: 20/05/2008
Tổng số bài gửi: 161
Đến từ: The Happy Heaven
Job/hobbies: Lazy Member
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 6/12/2008, 22:22 |
|
|
CHAP 6: Cuộc gặp mặt !!!!
Tác giả: cheng26@AF Dịch: rubytrinh@SC
Tiếng thổn thức đang càng lúc càng lớn. Ariel muốn nói với người nào đó đang khóc thì hãy im lặng đi, nhưng cô nhận ra rằng tiếng khóc đó xuất phát từ chính bản thân mình. Nước mắt, nước mắt rơi bất tận xuống khuôn mặt cô, và tiếng nấc nghẹn ở cổ...cô không thể nào dừng lại được. Tâm trí cô yêu cầu trái tim cô thôi đừng khóc nữa, nhưng trái tim cô có quá nhiều nỗi đau và nó không hề nghe theo cô. Ariel cuộn người mình lại và vòng tay ôm lấy đầu gối. Cô không thích cái cảm giác bất lực, tuyệt vọng... nhưng cô đã quá kích động không thể kiềm chết được cảm xúc của mình. "Các người muốn biết chúng gặp nhau như thế nào sao?" Ông Lâm gầm gừ với bà Cheng. Ông ta nhìn thẳng về Joe và nói,
"Hỏi con trai bà xem chúng đã gặp nhau như thế nào?"
Bà Cheng hướng ánh mắt về phía con trai mình. Joe di chuyển một cách không thoải mái trên ghế của anh. Khoảnh khắc anh bắt gặp ánh mắt của Ariel, anh nhớ tất cả mọi thứ...Bao gồm cả việc cô còn nguyên vẹn như thế nào trong đêm họ gặp nhau. Có thể họ đến nhà anh để yêu cầu bồi thường vì anh đã làm mất đi sự trong trắng của cô hay chăng? Nếu là thế, họ muốn bao nhiêu tiền? Joe rên rỉ, anh ghét chính bản thân mình khi nghĩ như thế.
Anh đã sai, cô ấy rõ ràng đã say vào tối hôm đó nhưng anh...anh đã không dừng lại. Anh không thể dừng, anh không thể dừng, anh không biết được bởi vì anh đã quá say hay bởi vì anh cần, anh muốn cô ấy. Có thể nó xuất phát từ cả 2 người, anh thất tình, cô đơn và cô...một thân thể ấm áp. Cô ấy thật xinh đẹp vào buổi tối hôm đó, sự ngốc ngếch của cô về những nụ hôn, sự háo hức của cô, mùi hương ngọt ngào từ cô...anh thậm chí không cân nhắc được rằng cô còn trong trắng. Ngay lúc đó anh nhận ra rằng..cô ấy...anh đã...thay đổi cô.
Anh nhắm mắt lại và xoa xoa thái dương, cảm thấy nhức đầu ghê gớm.
"Tụi con được giới thiệu nhau từ mấy người bạn". Anh nói hết sức rõ ràng không chút ngập ngừng.
Ông Lâm nắm tay lại và chạy đến chỗ Joe lắc mạnh người anh.
"Mày làm nhiều hơn thế! Mày có biết vì sao tụi tao ở đây không?"
"Không". Joe trả lời và trên trán hiện lên những nếp nhăn như suy nghĩ, giống như anh đang cố gắng kết nối những mảnh ghép với nhau vậy.
"Mày đã quan hệ với nó và bây giờ nói không biết sao?". ông Lâm quát tháo, đá cái ghế dưới chân mình. Ông ta xông tới Joe và nắm lấy cổ áo anh.
"Đúng vậy chàng trai trè, cậu đã phạm một sai lầm to lớn...bây giờ cậu sẽ làm gì cho sai lầm đó?" Ông Lâm buông lời chế nhạo và mắt sáng rỡ.
Mặt Joe tái nhợt đi, anh xoay về phía ba mẹ mình. Giám đốc Cheng và bà Cheng rời khỏi ghế của họ. Ông bà Cheng gỡ tay ông Lin ra và nói nhẹ nhàng,
"Hãy thả con trai của tôi ra".
Ông Lin nhìn qua người đàn ông nhỏ trước mặt mình. Giám đốc Cheng hắng giọng và gọi
"Bảo vệ" chưa đầy 1 phút, 2 người đàn ông to lớn đã bước vào phòng. Họ đứng kế bên ông Lin và chờ đợi người đàn ông này thả cậu chủ của mình ra. Ông Lin để Joe đi nhưng vẫn đứng đó. Ông quay sang giám đốc Cheng và nói,
"Hãy dừng trò ngu ngốc này lại và nói về việc chính thôi. Ông biết tại sao tôi ở đây, nói thử xem ông trả được bao nhiêu nào?"
"Ba đang làm cái gì vậy?" Ariel hỏi ba cô, mặt cô đỏ ửng lên vì xấu hổ. Ông giận dữ nhìn cô và gầm gừ,
"Ngậm cái miệng của mày lại ngay, tao làm thế là vì mày thôi!"
"Đừng có dùng những lời thô tục như thế trong căn nhà này ông Lin, chúng ta đều lớn cả rồi. Hãy ngồi xuống và nói chuyện đáng hoàng nào". Bà Cheng lên tiếng ra lệnh cho bảo vệ và họ đẩy ông Lin ngồi xuống cái ghế gần đó.
"Ý ông bao nhiêu là sao?" Giám đốc Cheng nói. Ông Lin cười và nói,
"Ông có thể trả bao nhiêu để phá cái thai đó và sự im lặng của chúng tôi?" Sao nào? Hay các người đề nghị kết hôn?" Ông Lin cười một cách cuồng loạn về lời nói đùa của mình.
"Đúng, tôi nghĩ kết hôn là phương án tốt nhất cho bọn trẻ." Bà Cheng nói, mắt bà không hề rời khỏi ông Lin. Bà muốn ông thấy được rằng bà đang rất nghiêm túc. Sự vui sướng, và vẻ mặt đắc thắng của ông Lin vụt tắt, thay vào đó là sự giận dữ. Ông lắc mạnh đầu mình và quát tháo,
"Không! Nếu như các người không đưa tiền thì tôi sẽ đi kể cho tất cả các báo chí tại Đài Loan những gì con trai các người đã làm! Quan hệ với tất cả những cô gái tại Đài Loan và trốn tránh trách nhiệm! Những người giàu có luôn nghĩ rằng thế giới này là của họ! Nhưng không phải lúc này, không phải đâu!"
Ông ta lại đứng dậy và đập phá những vật dụng trong phòng mà ông ta với tới.
"Dừng lại đi...làm ơn dừng cái việc xấu hổ này lại..."Bà Lin năn nỉ, bà cong người lại khi ông Lin vồ lấy bà và tát thật mạnh vào mặt bà. Bảo vệ nắm chặt lấy ba Ariel, sau vài phút họ đã trói được tay ông và đem ông ra ngoài. Ông Cheng ra lệnh cho một người bảo vệ,
"Đưa ông ta đến sở cảnh sát về tội xâm nhập, phá hoại tài sản và hành hung".
__________________________________
Ariel muốn gục xuống vì cô đã quá mệt mỏi. Cô muốn rời khỏi nơi này và không muốn nhìn thấy sự thương hại từ gương mặt của ông bà Cheng. Với người mẹ đang rên khóc trên tay mình, cô ngẩng mặt lên và nói lời xin lỗi vì hành động của ba mình. Cô phát ốm và mệt mỏi vì phải xin lỗi và dọn dẹp những điều mà ba mình làm...không bao giờ nữa, cô đã quá mệt mỏi. Cô nâng mẹ mình lên nhẹ nhàng và đi về phía cửa.
"Đừng đi, bác sĩ đang đến đây". Ông Cheng nói trong sự mệt mỏi.
"Chúng tôi không cần sự thương hại.” Ariel nói và tiếp tục đi về phía cửa.
"Đó không phải là sự thương hại Ariel, hãy ở lại vì mẹ của cô. Hãy nhìn bà ấy xem." Bà Cheng nài nỉ. Ariel thở dài và lau nước mắt ở mắt mẹ mình. Cô do dự, “…đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối mẹ cô gặp bác sĩ...có thể....”
"Nó sẽ không là thương hại nếu như cô trả tiền khám bệnh. Cô có thể trả dần mà, mẹ cô cần bác sĩ tối nay." Joe thành thật nói.
"Con xin lỗi mẹ.." Cô thì thầm. Bà Lin lắc đầu và nói khẽ,
"Ariel...mẹ mới là người phải xin lỗi. mẹ...mẹ thật thất bại..."
"Hãy để mẹ của cô cho mẹ tôi chăm sóc đi...tôi cần nói chuyện với cô, đi ra ngoài đi." Joe nói một cách kiên định. anh để bà Lin ngồi xuống ghế và đứng trước mặt Ariel.
"Đi nào". Ariel nhìn mẹ mình, sau đó là ông bà Cheng. Cô lại thở dài, đây là thời điểm để thoát khỏi nơi này và Joe Cheng dù cô có muốn hay không. Với một tay đặt lên bụng mình, cô theo Joe ra xe. Anh mở cửa cho cô và đợi cho đến khi cô ngồi vào. Trong vài giây, anh đã ngồi vào xe và họ rời khỏi. _________________
 |
|
 |
|
pe kua
Thành viên kỳ cựu


Age: 15
Registration date: 23/06/2008
Tổng số bài gửi: 912
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 6/12/2008, 22:53 |
|
|
choj` ... sock nặng goj` ... ko còn j` sock hơn thế nữa ... Joe va` Ar sẽ ra sao đây hjxhjx ... khổ wá ... bố của Ar thiệt là ko còn j` để nói nữa ... ông này bỏ đj là vừa ... tội cho Ar wá ... tội cho Ar wá ss oj ... Joe mà ko đối xử tốt với Ar thj` chắc Ar sống ko nỗi đâu ... mau up tiếp đj ss em đang ghiền na` nhanh nhanh đj ss ... |
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 8/12/2008, 12:55 |
|
|
Thay mặt cả Min và Mo, Moon up tiếp chap, Min cả Mo bận, fic này từ giờ giao tay Mun =)) =)) =)) Vắng chủ nhà gà mọc đuôi tôm =))
Chap 7 : Quyết định cuối cùng
Tác giả : cheng26@AF Dịch : Rubytrinh@SC
Anh nghiêng đầu và tránh nhìn vào mắt cô. Họ ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng của Nhật. Ánh đèn trong căn phòng mờ ảo, nó như đối chọi lại với tâm trạng bối rối của 2 con người xa lạ. Sự im lặng đáng sợ, 2 dĩa thức ăn trên bàn vẫn chưa được động vào. Đôi khi Ariel lén nhìn Joe, ba của đứa bé nhưng mỗi lần nhìn anh thì cô lại càng cảm thấy không yên. Anh ta đang nghĩ gì? Cô phải nói gì đây? Cô muốn thoát khỏi không gian này, cô tràn đầy tự tin khi còn trong xe trên đường đến đây, nhưng bây giờ họ đang nhìn người đối diện mình...cô cảm giác như lưỡi mình bị cuộn lại và không thật.
Joe đang gõ gõ nhẹ những ngón tay của mình trên bàn, trên khuôn mặt anh hiện lên những nếp nhăn trên trán khi anh đang suy nghĩ điều gì đó. Anh nhìn qua bên Ariel và thấy sự lo lắng trên khuôn mặt cô. Anh gõ bàn hơi mạnh một chút và Ariel nhìn anh. Anh chỉ dĩa thức ăn truóc mặt cô và nói, "Ăn đi".
"Tôi không đói".
"Ăn vì đứa bé". Joe lầm bầm với cái bàn.
Ariel cầm cái nĩa của mình và sau vài giây cân nhắc, bụng cô đã bắt đầu đánh trống. Mặt cô đỏ lên vì ngại khi bắt đầu ăn. Cô không màn đến việc cô đang ăn gì, nhưng bất cứ gì đi nữa thì mùi vị của nó thật ngon Ariel ăn hết dĩa của mình chỉ sau vài phút. Cô không nhận ra rằng mình đã đói như thế nào.
"Lần cuối cùng cô ăn là khi nào thế?" Joe hỏi khi đưa thức ăn trong dĩa của mình qua cho cô.
"Không cần đâu, cám ơn. Cô nói và chuyển dĩa của anh qua một bên.
"Tôi chỉ ăn chứ không đói. Không sao cả, ăn thêm đi". Anh nói. Ariel lí nhí cảm ơn và bắt đầu ăn tiếp. Joe nhìn sửng sốt khi người con gái nhỏ nhắn trước mắt mình ăn thức ăn trong dĩa giống như cô ta sẽ sống ngày cuối cùng vậy. Anh ngạc nhiên nếu như cô liếm sạch cái dĩa luôn. CÔ ấy đang mang thai...cô ấy ăn cho 2 người. Joe nhắc nhở bản thân mình.
"Cô còn đói không?" Anh hỏi. Ariel lắc đầu và đột nhiên cảm thấy xấu hổ.Cô uống ly nước và thở hắt ra trong sự thỏa mãn. Cô không thể nhớ được lần cuối cùng cô ăn là khi nào.
"Mấy tháng rồi?" Joe cuối cùng cũng lên tiếng hỏi và nhìn bụng của cô.
"Hai".
"Cô thật sự sẽ giữ lại đứa bé àh?" Anh nhẹ nhàng hỏi, Ariel cúi xuống nhìn tay mình và gật đầu.
"Tôi không biết nên làm gì...cô có muốn kết hôn không? Anh hỏi với giộng thờ ơ. Ariel lắc đầu lia lịa. Cô nghe thấy Joe thở ra một tiếng nhẹ nhõm. Ariel nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu. Ariel muốn trung thực với Joe nhất có thể.
"Tôi không muốn bất cứ thứ gì từ anh, Joe. Tôi nghĩ điều đó đã quá đủ khi anh biết tôi có thai. Tôi muốn một mình nuôi đứa bé. Anh hãy hứa với tôi là sẽ không lấy đi đứa bé...đó là tất cả những gì tôi muốn từ anh." Ariel nói. Cô nhìn thấy sự mâu thuẫn trên gương mặt Joe, hoang mang, nhẹ nhõm và tội lỗi.
"Điều đó không công bằng với cô Ariel. Cô chắc là không sao khi không có tôi bên cạnh chứ?". Anh hỏi.
"Đó là điều tôi muốn...tôi không biết. Đêm chúng ta đã trải qua cùng nhau chỉ là sai lầm. Tôi không nghĩ rằng sẽ công bằng với đứa trẻ nếu như anh bên cạnh, con bé hay thằng bé sẽ có những thắc mắc khi chúng lớn. Tốt nhất là tôi sẽ nuôi dạy chúng một mình...không có người ba..."
Joe cúi đầu và áp mặt mình bằng 2 bàn tay như thể đang cân nhắc không biết là có nên đồng ý với ý định của Ariel hay không. Sau một thời gian im lặng anh đã gật đầu đồng ý.
"Nếu đó là điều cô muốn thì tôi sẽ đồng ý." Joe nói, ghét chính mình khi không thể làm gì hơn. Joe biết anh là một thằng tồi, nhưng anh thật sự cảm thấy nhẹ nhõm khi Ariel không cần bất cứ thứ gì từ anh, anh còn quá trẻ... đứa bé sẽ là vật chướng ngại cho tương lai mà anh đã vạch ra với Tiffany. Anh nghĩ đến bạn gái của mình, khong chắc rằng có nên nói với cô về đứa bé hahy không.
Có lẽ tốt hơn hết tôi không nên biết bất cứ điều gì về đứa trẻ... nhất là khi tôi không có tồn tại trong cuộc đời nó." Joe nói nhỏ. Vần đề đã được giải quyết, Joe và Ariel rời khỏi nhà hàng vẫn còn sự chán nản như khi họ bước vào lần đầu.
----------------------------------------------------------------------------------------
Bà Cheng nhìn con trai mình, không thể tin vào tai mình nữa. Bà nhìn sang chồng và nhận thấy sự khó tin trên mặt ông.
"Cái gì chứ?". Bà hỏi. Ariel ngồi không yên dưới cái nhìn của ông bà Cheng.
"Cô ấy muốn một mình nuôi đứa bé. Tụi con đã đồng ý." Joe nói với gương mặt xấu hổ.
"Joe, Mẹ thật thất vọng về con. Làm sao con có thể chỉ nghĩ cho bản thân mình chứ?". Bà Cheng che mặt khóc. Giám đốc Cheng đưa khăn cho vợ mình và quay sang cậu con trai.
"Cô ấy chỉ mới 17 tuổi, và con 18. Cả 2 đều quá trẻ và cuộc sống thì đầy rẫy sự khó khăn. Ngay cả khi không mang thai thì nó đã khó khăn rồi. Nó có công bằng không khi con tiếp tục cuộc sống của mình như không có gì xảy ra tong khi cuộc sống của cô ấy thay đổi chỉ vì con?" Giám đốc Cheng lắc đầu và không để Joe kịp phản ứng.
"Ba không đồng ý với quyết định của 2 đứa. Ba là ông nội...vì là ông của đứa bé ta không thể để con, Ariel lấy đứa bé khỏi gia đình này..."
Ariel thấy như sét đánh bên tai. Cô lắc mạnh đầu mình và như muốn la lên.
"Chúng tôi muốn là một phần trong gia đình con, chúng tôi muốn là một phần trong cuộc sống của cháu nội mình." Bà Cheng nhẹ nhàng nói. Giọng bà như xoa dịu, bà vuốt tóc Ariel và mong cô hiểu. Chầm chậm bà nâng mặt Ariel,
"Hãy tha thứ cho Joe và hãy đặt ra một kế hoạch khác." Tim Ariel đau đớn nhìn những giọt nước mắt của bà Cheng đang lăn trên má.
"Ariel, ta nghĩ chỉ công bằng nếu Joe trải qua gian đoạn này với con". Ta hứa sau khi 2 đứa trải qua thời gian này cùng nhau và đến cuối cùng cả 2 đồng ý muốn dừng lại thì chúng tôi sẽ ngăn lại." Giám đốc Cheng nói.
"Ý của bác là sao?" Ariel không hiểu.
"Ta biêt điều này không đúng nhưng ta muốn 2 đứa sống chung một nhà, đi tới khám bác sĩ định kỳ cùng nhau, trải qua sự phát triển của đứa bé và quyết định tên cho đứa bé cùng nhau. Ta không muốn nghe bất cứ sự phản đối nào...thực hiện điều đó hay ta sẽ lấy quyền là ông nội của đứa bé để nhận nuôi nó." Giám đốc Cheng thật sự rất nghiêm túc.
Ariel nhìn sang Joe và bà Cheng. Ánh mắt bà Cheng sáng bừng lên khi nhìn chồng. Mặt Joe tối xầm lại, anh ta vẫn dán cặp mắt mình vào tấm thảm.
"Tôi không thích bị dọa đâu giám đốc Cheng. Làm sao tôi có biết rằng ông sẽ không nuốt lời?"
Giám đốc Cheng xoa cặp mắt mệt mỏi của mình và nói,
"Hãy tin ta Ariel, ta không nuốt lời. Ta làm thế không chỉ vì thằng con ngốc nghếc đó mà còn vì cháu nữa."
Ariel không biết nên làm gì. Cô nhìn giám đốc Cheng, ông đã đưa ra quyết định cuối cùng bởi vì ông biết cô không thể nào chống đối ông.
"Đồng ý đi". Joe nói. Ariel cảm thấy như trái tim mình rụng xuống, hy vọng của cô là Joe sẽ phản đối quyết định của ba anh đã biến mất. Không còn cách nào khác, Ariel miễn cưỡng gật đầu đồng ý. Hy vọng vào ngày mai của cô bây giờ đã bị mây đen che mất và không có một chút ánh sáng nào. _________________
Gọi giấc mơ về
Được sửa bởi moon ngày 8/12/2008, 13:02; sửa lần 1.
|
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 8/12/2008, 13:00 |
|
|
Chap 8 : Nhà mới
Tác giả : cheng26@AF Dịch : Moon @ SC
Cả căn phòng tràn ngập màu hồng, đó là màu Ariel ưa thích…một cửa kính có thể kéo ra vào được đặt tại cửa sổ. Căn phòng thật sự đơn giản dù màu sắc được thiết kế quá đẹp. Căn phòng hình vuông và khá nhỏ, rất phù hợp với Ariel vì cô bé không thích những thứ quá xa hoa. Bà Cheng đã thuê hẳn một người thiết kế riêng, tất cả các phòng trong căn hộ đều khá trang nhã và lịch sự. Ariel khẽ dựa vào tường và nhắm mắt lại, thật là một ngày dài. Cô bé đã chuyển một số thùng các tông vào phòng mình và quyết định sẽ nghỉ ngơi một lát. Ariel có thể nghe thấy tiếng bà Cheng đang nói chuyên rất vui vẻ với bà Xu, mẹ của bạn gái Joe. Ariel rên khẽ, mặt cô bắt đầu nóng lên trong sự xấu hổ. Ariel tự hỏi liệu có phải câu chuyện sẽ kết thúc trong sự bẽ bàng của cô? Nhà họ Xu và họ Cheng là ban thân và cũng là đối tác tốt của nhau trong công việc làm ăn. Ariel biết một trong những kế hoạch cho tương lai của họ là để Joe và Tiffany cưới nhau, vì sự hợp tác cũng như an toàn trong kinh doanh. Nếu cô sớm biết Joe đã có bạn gái thì cô đã không dễ dàng đồng ý những điều kiện của ông Cheng. Không đơn giản chỉ bởi nó đặt cô vào tình thế khó khăn, và còn vì…Ariel cảm thấy không thực sự thoải mái mỗi khi nhìn thấy Joe và Tiffany bên nhau.
Cô và Joe không bao giờ có thể…thế giới của hai người quá khác nhau…nếu không vì một đêm bất cẩn đó thì họ sẽ mãi mãi chỉ là những người xa lạ. Ariel nhìn ra ngoài cánh cửa kính, những người bốc vác đang nhanh chóng bê những thùng đồ và những hộp giấy lên căn hộ của họ. Cô bé mở cửa và bước ra ban công…cảm thấy trái tim mình lỗi nhịp…nó đang thực sự diễn ra rồi. Những người đó đang mang những thùng đựng quần áo, sách vở…tất cả những thứ thuộc về cô lên căn hộ nhỏ này, căn hộ mà cô sẽ chung sống cùng Joe Cheng.
Nhìn họ mang từng thùng một vào trong, Ariel chợt muốn khóc, cô muốn những giọt nước mắt cứ rơi xuống như dòng chảy của những con sông, cô muốn gào thét, cô muốn nguyền rủa ông trời cũng như cái thế giới này…nhưng cô giữ lại tất cả trong lòng…nước mắt, nỗi đau, và cả sự sợ hãi nữa. Cô biết rằng cho dù cô có gào thét đến thế nào, và gào thét bao lâu đi chăng nữa thì cũng sẽ chẳng có gì thay đổi cả. Không có gì thay đổi, vì cô đã trưởng thành hơn trong cái thế giới này, một thế giới không có những điều kì diệu, một thế giới giết chết những giấc mơ, và một thế giới của sự tuyệt vọng.
Tuyệt vọng…đó luôn là người bạn đồng hành của Ariel. Nó không đơn giản chỉ là những nỗi buồn triền miên và những đau khổ ở cái tuổi còn quá trẻ như thế này…nhưng Ariel đã chấp nhận nó bởi nó là thực thế cuộc sống của cô. Sau 17 năm sống trên đời, Ariel đã quyết định làm bạn với sự tuyệt vọng. Đó chính là lí do tại sao ngay cả khi Ariel muốn khóc cho đến khi tất cả những dòng sông cạn khô thì cô bé cũng không thể, vì cô biết đó là một điều vô nghĩa. Nếu nó vô nghĩa… vậy thì sao phải phiền lòng?
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Joe nhìn quanh căn hộ của họ. Tại sao cha anh lại chọn nơi này trong khi họ còn rất nhiều căn hộ khác? Tất nhiên là cũng có lí…nó gần với nhà cha mẹ anh, gần trường anh và cũng gần trường Ariel. Nhưng căn hộ chết tiệt này quá nhỏ. Joe cảm thấy mồ hôi đang túa ra trên mặt mình, áo anh cũng đã thấm đẫm mồ hôi. Trong khi anh dùng tay lau mặt và áo mình thì có một chiếc khăn chìa ra trước mặt Joe. Anh liếc nhìn và nhận ra đó là Tiffany. Cô ta nở nụ cười nửa miệng và tiếp tục dùng khăn lau mặt anh, dần xuống đến cổ và cả chiếc áo anh đang mặc.
“Anh ướt hết rồi này” Tiffany đùa cợt.
“Đừng có cợt nhả nữa Tiff” Joe nói một cách khó nhọc và cố gắng đẩy tay cô ta ra.
Tiffany cười lớn và vứt chiếc khăn xuống đất. Cô hôn môi anh thật dịu dàng và hỏi
“Thế này có đỡ hơn không?”
Joe lắc đầu và tránh xa cô ta.
“Anh đã nói em đừng đến, tại sao em không nghe? Tại sao em làm thế này? Cho anh biết sự thật đi, Tiff “
Tiffany cười lớn và nhặt chiếc khăn dưới sàn lên. Cô ta duỗi dài trên người Joe và dịu dàng cởi chiếc áo len của anh qua khỏi đầu.
“Em không trách anh, chuyện này xảy ra là do lỗi của em…vì vậy em không thể trách ai ngoài chính bản thân mình. Anh đã nói anh phát chán cái trò đùa của em…nhưng em đã không nghe, em muốn nó diễn ra theo cách mình muốn…em muốn anh phải chạy theo em, cầu xin em. Lẽ ra em nên biết rằng anh rất nghiêm túc khi nói anh không muốn cợt nhả như vậy nữa…nhưng anh và em, Joe à, chúng ta rất giống nhau, cả hai chúng ta đều muốn làm mọi việc theo ý mình. Nhưng em biết làm thế nào đây? Em đã bỏ đi, nhưng em còn giận dữ với bản thân mình hơn khi để anh ra đi, vì đã làm anh đau khổ và ngã vào vòng tay người khác”
Joe soi mình trong mắt cô và cảm thấy chán ghét bản thân mình khi đã làm cô tổn thương
“A Tiff, anh xin lỗi em yêu” Joe kéo cô lại gần anh và đặt lên môi Tiffany một nụ hôn thật dài, tay anh vòng qua người cô
“Hứa với em, đừng yêu cô ta” Tiffany thì thầm, cô nhắm mắt lại trong sự ngượng ngùng Cô không muốn anh nhìn thấy vẻ yếu đuối và sợ hãi của mình…nhưng cô đã làm thế. Một người phu nữ khác đang mang trong mình đứa con của anh, một người phụ nữ khác sẽ chung sống với anh trong vài tháng tới…Sẽ chẳng có gì ngạc nhiên nếu hai người họ xây dựng mối quan hệ và trở nên gần gũi nhau hơn…đó chính là điều mà Tiffany sợ nhất.
“Xuỵt…sao anh có thể yêu cô ấy khi có em bên cạnh được cơ chứ? Anh hứa với em, Tiff, sẽ không có ai khác ngoài em. Em là cả thế giới của anh, em là tất cả…” Joe hứa một cách vội vàng và hôn cô thật sâu.
Ariel hít thở sâu, châm rãi từng lần một cho tới khi bụng cô cảm thấy đỡ hơn. Cô ra ngoài ban công đứng. Cô bé mới chỉ mang bầu trong 2 tháng rưỡi, nhưng những cơn đau ở bụng vào mỗi sáng vẫn hành hạ cô cả ngày trời. Trong vài tháng tới, cô sẽ trông giống như một chú cá voi, bước đi giống như chim cánh cụt, Ariel tưởng tượng mình trong bộ dạng đó. Làn gió đột nhiên thổi mạnh qua mặt Ariel khiến tóc cô bay ra sau. Ariel ngả người ra thành ban công với hy vọng làn gió có thể thối bay cô đi. Cô chợt nhìn thấy trong nhà, Joe và Tiffany đang hôn nhau. Khẽ thở dài, trái tim Ariel lại lỗi nhịp. Họ có ý nghĩa đối với nhau…Họ là một cặp tuyệt vời. Còn cô và Joe…chỉ là một sai lầm. _________________
Gọi giấc mơ về |
|
 |
|
rubytrinh
Mod


Age: 21
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 1059
Đến từ: U.S.
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 8/12/2008, 13:21 |
|
|
temmmmmmmmm...ss moon làm lẹ quá...hohoho ss moon chai yo chai chai yo..ủng hộ ss moon hết mình..hehee đọc phần miêu tả căn phòng của Ar..dù chỉ là một đoạn ngắn vài câu..nhưng em đã thích căn phòng đó rồi..hehehe...ước chi có được căn phòng đó...hehehe.
Con mụ Tiff vô duyên..Joe ko thể iu Ar àh? Ổng dám khẳng định như thế cơ đấy...bởi vậy... ko thể tin tưởng vào con trai được...được mỗi cái mồm..ghét !!!!! |
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 8/12/2008, 14:39 |
|
|
@ Ruby : 2 đứa mình tự dịch, tự đọc và tự cmt cho nhau =)) =)) =))
Chap 9 : Cảm xúc.
Tác giả : cheng26@AF Dịch : Moon @ SC
Căn phòng trở nên giá lạnh, nhưng Ariel chẳng quan tâm. Cô bé mặc kệ chiếc cửa kính đang mở rộng mà không buồn đóng nó lại. Gío bắt đầu lùa vào phòng và tạo nên những âm thanh xào xạc của những tờ giấy đập vào nhau mà cô đã ném vương vãi khắp thảm vài phút trước.
Ariel ngồi lên giường và bắt đầu nhìn lên trần nhà, mặt cô bé hoàn toàn vô cảm. Cô không biết nên xử xự như thế nào? Tức giận? Buồn bã?...Ariel ao ước mình có thể giận dữ và cảm thấy bị phản bội, nhưng tất cả những gì cô bé cảm nhận được chỉ là một sự trống rỗng và vô nghĩa…Cô bé từ chối thể hiện bất kì một cảm xúc nào, cô phát ốm và mệt mỏi vì bị lợi dụng và tổn thương bởi những “cảm giác” và “xúc động” của chính mình…Cô chỉ muốn được ở một mình.
Cô nhắm mắt lại, cố kìm nén những giọt nước mắt
“Không thể, mình sẽ không bao giờ khóc thêm một lần nào nữa” cô tự hứa với bản thân mình. Giữ chặt lấy, Ariel, và đừng bao giờ cho mọi người thấy sự yếu đuối của mày. Sẽ không ai có thể làm mày tổn thương nếu mày giữ lại nó cho riêng mình. Cô đặt tay lên bụng mình, trái tim Ariel tràn ngập tình thương dành cho đứa con chưa chào đời của cô.
Gió thổi bay những tờ giấy trên thảm, một trong số đó bám chặt vào chân Ariel. Cô bé co chân lên và đưa tay cầm lấy tờ giấy. Đó là một trong những lá thư từ Ban giám hiệu. Họ muốn cô “tìm một trường khác” và “rất tiếc vì không thể để em tiếp tục theo học tại trường”
Ariel vò nát tờ giấy và ném nó vào thùng rác. Cô nhặt mọt tờ giấy khác lên và làm tương tự. Bức thư đó khiến Ariel nhớ lại những gì xảy ra ở trường vào lúc sáng. Ariel ngồi bệt xuống sàn nhà, đôi vai cô run bần bật. Kí ức về những gì xảy ra còn quá mới trong tâm trí cô, Ariel cố gắng quên nó đi mà không thể. Lời nói của các bạn học vang vọng trong đầu cô, cô bé cuộn tròn người lại trên giường và kéo chăn đắp quanh mình, cô hy vọng có thể quên…
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ Hồi tưởng ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
“Các cậu có nghe tin gì về Ariel chưa?”
“Gì?”
“Mình nghe nói bạn ấy có thai”
“Thôi đừng có đùa nữa, cậu lấy đâu ra thông tin đó vậy?”
“Từ đội ngũ giáo viên và Y tá trường mình”
Đám đông còn tiếp tục bàn bán cho tới khi Ariel đi qua một trong những lớp học gần đó. Các bạn học thì thầm mỗi khi cô bé bước qua, mắt họ dán chặt lấy người cô bé như thể trước đó họ chưa bao giờ nhìn thấy Ariel. Ella trừng mắt nhìn lại tất cả những học sinh đang thì thào bàn tán nhưng điều đó không giúp đôi bạn thoát khỏi những cái nhìn soi mói.
Ariel cúi thấp đầu và cố tránh nhìn vào những bạn học “ngồi lê đôi mách” đó. Một trong số họ còn đâm sầm vào người Ariel mà chẳng buồn xin lỗi. Ella thì gần như đã nổi điên lên và cô thực sự đã lao vào một vài cuộc chiến với các bạn học.
Ella ngẩng cao đầu đi cùng Ariel tới mỗi lớp học, mặt cô tái xanh vì giận dữ. Thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn Ariel và trái tim nhói đau, cô cảm thấy thương bạn mình hơn bao giờ hết. Ariel cúi thấp đầu, tóc cô che gần hết khuôn mặt…cô bé cảm thấy xấu hổ.
“Ariel, nghe này. Đừng có giấu mặt đi như vậy, cậu không việc gì phải cảm thấy xấu hổ cả. Hãy ngẩng cao đầu lên” Ella yêu cầu, nhưng Ariel vẫn cắm cúi đi xuống sảnh. Ella nhìn theo dáng cô bạn tuyệt vọng của mình rồi vội vàng chạy theo.
Ariel quỵ xuống khi thấy một vật gì cứng cứng đập vào đầu mình, nó chảy quanh mặt cô và chạm xuống sàn. Là trứng, ai đó đã ném trứng vào cô. Mắt cô bé đột nhiên ươn ướt, Ariel chớp mắt liên tục để kiềm chế những giọt nước mắt có thể chảy ra bất kì lúc nào.
“Không được khóc, Ariel, không được khóc” Cô bé trấn an bản thân mình, cô từ chối được khóc.
Ella trừng mắt tiến tới trước mặt nhóm học sinh đã ném trứng vào bạn cô. Cô nhảy tới chỗ bọn họ trong trạng thái giận dữ điên cuồng, không ngừng gào thét và đấm thùm thụp vào người họ. Lát sau Ariel thấy Jiro chạy xuống tiền sảnh và anh cũng lao vào cuộc chiến.
Hiệu trưởng và các giáo viên phải can ngăn Jiro và Ella, sau đó ra hiệu cho Ariel đi theo bọn họ.
Hôm nay là một ngày quỷ quái, làm thế nào mà tin tức cô mang bầu lại lan ra khắp trường học…các bậc phụ huynh thì phàn nàn và yêu cầu nhà trường buộc cô bé phải thôi học, còn các học sinh thì luôn bàn tán khắp trường về Ariel…
Tới phòng hiệu trưởng, Ariel được nhận một hộp giấy, trong đó là những lá thư của các bạn học và các bậc phụ huynh…những người đề nghị Ariel nên “ở nhà” và “đừng phá hoại các quy tắc của trường học” cùng với một bức thư của nhà trường có chữ kí của Hiệu trưởng. Trong thư họ nói rõ là sẽ cho cô một tuần để thu dọn các thứ trong ngăn để đồ cũng như chuyển sang trường khác.
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ Hiện tại ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Ai đó đang khóc ư? Joe nhăn mặt. Anh chạy ra đóng cửa lại và bước quanh phòng. Anh nghĩ là mình mới nghe thấy tiếng khóc nức nở nhưng lại không dám chắc về điều đó. Joe nhìn đồng hồ và tự hỏi không biết Ariel có nhà không? Lại nữa rồi. Rõ ràng là có ai đó đang khóc. Bước lại phòng của Ariel, Joe gõ cửa. Không ai trả lời.
Cửa không khóa, anh thò đầu vào và nhìn thấy giấy tờ vương vãi khắp thảm. Anh bước vào bên trong căn phòng nhỏ rồi nhặt một vài tờ giấy lên xem. Mắt lướt nhanh qua chúng, Joe thầm nguyền rủa. Tên khốn nào đã viết những thứ rác rưởi như thế này? Joe giận dữ rủa thầm.
“Bố mày đã đúng khi thông báo rằng mày là một con điếm! Đừng có làm bẩn trường học của bọn tao bởi sự hiện diện của mày”
“Tôi thật sự không muốn thế này, nhưng cháu không phải là một tấm gương tốt cho con gái tôi. Làm ơn đừng có xuất hiện tại trường học với cái bụng phưỡn ra của mình”
“Nếu em muốn ai đó, sao không nói với anh nhỉ?”
Joe nhặt hết những tờ giấy đó và ném chúng vào thùng rác, sau đó anh ngồi lên giường Ariel nhìn cô đang khóc, không biết mình nên làm gì tiếp theo.
“Ariel”
“Ariel”
“Hãy để cho tôi yên” Ariel yêu cầu nhưng Joe không nghe.
Anh kéo chăn ra và nhìn thẳng vào mặt cô : đôi mắt đỏ quạch và gương mặt sũng nước.
“Em đang khóc đấy à?” Joe thì thầm.
“Không! Tôi không bao giờ khóc” Ariel chối phắt. Cô giằng lại chiếc chăn từ tay Joe và cố phủ nó lên mặt mình lần nữa nhưng anh không để cô làm vậy.
“Anh xin lỗi” Joe hối hận
Ariel buông cái chăn ra, cô bé nhìn chằm chằm vào tay mình, cô quay mặt lại phía Joe.
“Anh xin lỗi, Ariel” anh thì thầm và nhẹ nhàng kéo cô trong vòng tay mình. Ariel cố sức đẩy anh ra nhưng không thể, cánh tay anh cứng như đá.
“Anh xin lỗi”
Ariel nhắm mắt lại, cô cảm thấy những giọt nước mắt nóng hổi của mình đang thấm ướt vai áo Joe, cánh tay anh choàng qua người cô một cách che chở. Cô không được khóc, cô không thể khóc…nhưng những giọt nước mắt không ngừng chảy xuống. Từ từ, chầm chầm, hơi ấm từ cơ thể Joe truyền sang Ariel, đưa cô bé vào giấc ngủ không chút mộng mị. _________________
Gọi giấc mơ về |
|
 |
|
tigol
Thành viên


Age: 54
Registration date: 13/07/2008
Tổng số bài gửi: 72
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 8/12/2008, 16:02 |
|
|
Mình cũng theo dõi fic này mà. Trước tiên phải rất cám ơn các bạn đã bỏ nhiều công sức ra dịch fic này. Các bạn dịch rất hay!
Nói về fic.Mình vừa xem mấy phần....Mở đầu thì không thu hút lắm vì ghét ông bố của Ariel quá! Và ArJoe lại được tác giả xây dựng hình ảnh ban đầu làm cho mình thấy choáng. Nhưng nhìn lại tựa của fic.Thì tin rằng có nhiều thú vị còn ở phía sau. Hy vọng tình hình tiếp theo kghông quá tội nghiệp. Thấy Ariel đau khổ như vậy ,làm mình cứ tưởng là Ariel thật sự đau khổ.Buồn ghê!(Điều này chứng tỏ tác giả đã thành công rồi đúng không?Cám ơn tác giả!) Các bạn cố lên nhé! |
|
 |
|
cuncon
Good member


Age: 27
Registration date: 16/11/2008
Tổng số bài gửi: 68
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 8/12/2008, 16:25 |
|
|
tem! Thanks những bạn đã dịch fic này, yêu BÉ MOON nhiều lắm, ai nói chỉ có bé với bé ruby đọc chứ, ss cũng đang đọc và tính đọc hết rùi cm nhưng nghe em nói thế làm ss mủi lòng và tự ái ghê vậy đó... hic hic( chọc MOON thui) thật sự khi đọc fic này rất hay và cảm xúc lại trào dâng mãnh liệt ... đã theo dõi fic này bên DAN đến chương 19 rùi hay sao ấy... nhưng nói làm sao nhỉ ... thấy nhà mình dịch văn chương lênh láng, cảm động hơn bên đó ( tại bên đó 2 người dịch, người dịhc sau thì tình cảm hơn...) nhưng vẫn thua nhà mình ... đó là theo cảm nhận của cun.
Nội dung truyện rất hấp dẫn, đề tài cũng nóng... J lần đầu tiên gặp A đã không ngăn được cảm xúc, ngất ngây trước sự hồn nhiên, thơ ngây và vẻ đẹp trong sáng của A, rượu và buồn chuyện tình cảm chỉ là thứ phụ mà thôi..... chết rùi sau này chắc yêu A say đắm quá ... còn A buồn chuyện gia đình, thêm một chút xíu về bạn trai .. và sự háo hức của một cô gái mới lớn về tình yêu nụ hôn, bị cuốn hút trước vẻ hấp dẫn của J và đã ngấm rượu nên ... chuyện gì đến cũng đến ..
cô bé A sống trong một gia đình thật buồn và thương tâm ... cuộc sống như địa ngục trần gian ... phải chăng đứa bé do J mang lại đang khơi nguồn và mang đến hy vọng cuộc sống của A sẽ thay đổi, nó là nguồn tiếp sức cho cô vượt qua thử thách và khó khăn... Sự gặp nhau của 2 người xa lạ trong 1 đêm định mệnh đó phải chăng là duyên phận ...để rùi gắn kết với nhau mãi mãi... Cậu bạn Jiro nghịch ngợm thấy ớn, tặng đồ sinh nhật cho A thấy mà phát sợ, đến khi tặng quà thay cho những gì mình muốn nói thì .... đau lòng ... nhưng biết làm sao... cậu ta cũng rất tốt, luôn giúp đỡ A khi cô cần. còn cô bạn E thì khỏi nói mê trai đẹp C thấy mà ngưỡng mộ, sả thân vì bạn bè ... rất đáng yêu, mạnh mẽ, cá tính và rất tốt bụng... sẵn sàng bảo vệ A mọi lúc mọi nơi... tưởng tượng ra cảnh E đánh bọn bạn ném trứng vào A mà buồn cười không chịu nổi và cảm phục tình bạn của họ ghê...khi J chưa yêu A, thì 2 người bạn E và Jiro là những người đồng cam cộng khổ cùng A.
Thấy mẹ A nhẫn nhục và cam chịu quá vậy, phải chăng tình yêu bà dành cho ba A và gia đình đã trở nên mù quáng? bà vừa đáng thương và đáng giận, đáng giận vì tại sao lại có thể sống trong nạn bạo hành gia đình như vậy? nhưng ... có lẽ bà đáng thương hơn.... hình ảnh phụ nữ á đông đậm nét truyền thống ...nhưng đã đến lúc phải bùng lên + sự hiện đại =) người phụ nữ hoàn hảo. Ba A sao đáng ghét quá vậy, hành hạ những người thân yêu của mình không chút thương tiếc, gớm tay ... nhưng đầy sự cô đơn...
Ông bà Cheng thì thật tình cảm, tốt bụng, lịch sự .... bà cheng là một người có trái tim nhân hậu... chỉ qua hình ảnh bà khóc khi J nói để mình A nuôi con ... người phụ nữ nhân hậu, tình cảm ....có mẹ chồng như vậy cũng phúc.
J thật sự mâu thuẫn khi vừa muốn nhận trách nhiệm với A nhưng lại muốn duy trì tình yêu với T ... bởi T là nằm trong kế hoạch đã định từ trước nên không thể trách J được. Họ vẫn còn yêu nhau vả lại còn gắn bó với nhau từ nhỏ nên những hành động xảy ra như vậy là dễ hiểu và thông cảm được. Tự trong sâu thẳm phải chăng J đã có tình cảm và thích A từ lần gặp đầu tiên ... nhưng anh chưa nhận ra mà thôi ... anh chấp nhận ở chung với A theo như lời sắp đặt của cha mẹ và vì đứa con nhưng nếu không có tình cảm liệu anh có chịu ở không.... ở với nhau lâu rùi khám phá và yêu nhau... như câu người xưa vẫn nói lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Khi ở cùng nhau J đã bắt đầu quan tâm đến A rùi ... A thì khó chịu khi thấy J&T hun nhau ... phải chăng trong cô cũng đã chớm nở tình cảm với anh. Muốn nói nhiều nhưng nói vậy thôi. MOON yêu quý cảm ơn em rất nhiều ( không biết nói gì), ôm em ngàn phát ... văn chương của em thật dồi dào, phong phú.... vì thế em tích chăm sóc fic nha. |
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 8/12/2008, 18:17 |
|
|
@ tigol : hihi, thấy bạn "lăn lộn" ở hầu hết các fic của SC, thanks nhìu nhìu :*
@ ss Khuyen : hớ hớ, em là em kết ss nhất, cmt rất chi là tâm huyết :*
______________________________________
Chap 10 : Nhẫn đôi
Tác giả : cheng26 @ AF Dịch : Moon @ SC
Chàng trai ném quả bóng vào bức tường của phòng thể chất, khuôn mặt cậu tràn đầy sự thất vọng. Jiro giận dữ vì mình đã không thể bảo vệ Ariel, cậu đã không thể bảo vệ người con gái mình yêu thích.
Kí ức về những gì xảy ra ở trường học vài tuần trước lướt nhanh qua tâm trí cậu khiến đôi tay ném những quả bóng ngày một mạnh hơn. Những lời chế diễu, những tiếng thì thào mỗi khi Ariel đi qua, nụ cười chế nhạo của những sinh viên và cả những lời đồn đại ác ý…tất cả tràn ngập trong trường học khiến Jiro luôn ở trong tâm trạng rất xấu.
Ella đứng phía ngoài, cô liên tục lắc đầu với Jiro khi nhìn cậu tự hành hạ bản thân mình.
“Tớ đi đây Jiro, cậu có biết là cậu đang trong tâm trạng rất dễ xúc động không hả?” Ella thở dài và quay lưng đi. Nhưng rồi cô ngừng lại khi nghe tiếng Jiro hét lên
“Đợi đã”
Cậu bước tới chỗ Ella, tay nhét vào túi áo sau, chân cậu bước một cách chậm chạp. Jiro do dự, tâm trạng cậu hỗn loạn. Cậu không muốn biết sự thật, cậu sợ nó, nhưng lại buộc phải hỏi…vì lợi ích của chính bản thân cậu. Jiro cúi mặt xuống sàn, tránh ánh mắt của Ella.
“Ella…cô ấy…thực sự có thai phải không?” Jiro hỏi, cố gắng giữ vững nhịp thở của mình.
Ella cảm thấy trái tim mình thắt lại, cô muốn khóc thay cho những người bạn của mình, cho cả Jiro và Ariel. Jiro, chàng trai mà Ariel đã thầm yêu trong suốt những năm học trung học lên đến cao trung, và khi cậu ấy bắt đầu chú ý đến Ariel thì…tất cả đã quá muộn.
“Đúng vậy, cô ấy thực sự đã có thai” giọng Ella buồn bã. Jiro đón nhận tin tức này một cách bình tĩnh, nhưng Ella đã nhận ra đôi tay cậu đang liên tục xoắn vào nhau. Jiro siết mạnh đến mức khiến Ella lo sợ rằng cậu có thể làm chính mình bị thương. Trong một khoảnh khắc nào đó, cô đã nghĩ rằng cậu đang khóc. Mắt Jiro ngập đầy nước, nhưng cậu đã cố gắng kiềm chế, cậu lau mắt và mũi của mình bằng chính chiếc áo len đang mặc.
“Mình không biết rằng cô ấy đã có bạn trai” Jiro tự nói với chính bản thân mình, thờ ơ như thể điều đó không hề làm tổn thương cậu một chút nào, cậu cười thầm.
“Nếu mình biết cô ấy đã có bạn trai thì chắc chắn đã không biến mình thành kẻ ngốc nghếch khi mang tặng cô ấy cặp nhẫn đôi đó”
Ella giận dữ gào lên
“Cậu thật sự là một tên ngốc mà.Nếu Ariel thật sự có bạn trai thì tại sao cô ấy không giới thiệu cậu với anh ta? Cậu luôn là người bảo vệ cô ấy mà. Cho đến tận giờ phút này, Ariel vẫn rất thích cậu…” Ella vội bịt mồm lại và quay lưng lại phía Jiro. Cô đã nói quá nhiều, Ella tự sỉ vả mình vì đã không biết giữ mồm.
Jiro cảm thấy mặt mình nóng bừng trong khi tay cậu vừa chạm vào chiếc nhẫn vẫn còn nằm nguyên trong túi. Khi Ella đưa cho cậu cặp nhẫn và chuyển lời rằng Ariel không thể nhận lời cậu, Jiro cảm thấy như mình bị lừa dối. Tất cả những dấu hiệu đều cho thấy là Ariel thích cậu…cậu chỉ muốn khẳng định lại một lần nữa…rằng cô ấy chính là cô gái dành cho mình…Nhưng cuối cùng…Ariel đã làm Jiro thất vọng.
“Vậy tại sao cô ấy từ chối mình?” cậu hỏi to.
Ella buồn bã, cô khó nhọc trả lời
“Ariel phát hiện ra là mình đã có thai. Hãy cứ mắng tớ nếu cậu muốn. Tớ chính là người đã ép buộc cô ấy đến buổi lửa trại đó, cô ấy thực sự không muốn đi…nhưng tớ không nghe. Đáng lẽ tớ phải chú ý hơn khi cô ấy bắt đầu uống rượu, nhưng tớ đã không làm vậy…”
Jiro nhặt một quả bóng lên và lại tiếp tục ném nó vào tường.
“Cô gái ngốc nghếch. Lẽ ra cô ấy nên nói với mình sự thật, tại sao cô ấy lại chịu đựng những đau khổ đó một mình?”
Jiro gào lên, chân cậu không ngừng đá những quả bóng trong khi tay vẫn kiên tục ném chúng vào tường. Cả phòng thể chất vang vọng những âm thanh giận dữ của Jiro và tiếng va đập của những quả bóng vào bức tường. Cuối cùng thì cơ thể cậu cũng kiệt quệ, hai cánh tay và đôi chân cậu tê nhức vì những va đập, Jiro ngã xuống sàn và nằm dài ra đó.
“Mình…mình nghĩ là mình yêu cô ấy Ella ạ. Mình yêu Ariel” Jiro hét to rồi tự cười chính bản thân mình.
“Mình là một tên ngốc”
Cậu lấy ra đôi nhẫn và đưa nó cho Ella
“Hãy đưa cho Ariel, nói rằng chúng thuộc về cô ấy”
Ella không nhận đôi nhẫn, cô cố ngăn dòng nước mắt sắp trào ra. Theo một cách nào đó, cô cảm thấy có lỗi với mối quan hệ của Ariel và Jiro.. hai người bạn tốt nhất của Ella. Mối quan hệ của họ…nên là…lẽ ra họ có thể…nhưng không bao giờ được nữa rồi. Jiro Wang, chàng trai nổi tiếng nhất của trường, cầu thủ bóng rổ xuất sắc nhất với hàng tá những cô gái luôn vây quanh…đã yêu một cô gái mà cậu không bao giờ có được.
Ella quỳ xuống cạnh Jiro và đặt tay lên vai cậu, giọng cô tràn đầy sự ân hận, cô mong rằng Jiro có thể hiểu được
“Jiro…cô ấy đã có thai. Cậu vẫn muốn tớ đưa cho Ariel những chiếc nhẫn này sao? Điều đó có ý nghĩa gì đâu. Cậu nói rằng cậu yêu cô ấy? Nhưng cậu chỉ mới 17 tuổi, làm cách nào để chăm sóc Ariel đây? Còn bố mẹ cậu nữa, họ sẽ nghĩ gì? Đừng khiến Ariel thêm tuyệt vọng…Hãy tự hỏi lại bản thân mình xem cậu có thật sự yêu cô ấy không? Nếu như đó chỉ là những tình cảm bồng bột nông nổi thì sao? Còn đứa bé nữa, liệu cậu có thể che chở cho cả nó không? Những gì mà Ariel cần là một người có thể che chở và bao bọc cô ấy, người mang lại cuộc sống yên bình cho Ariel trong suốt cuộc đời này…tình yêu thời trung học, nhưng phải là tình yêu vĩnh cửu…Cậu còn cả tương lai tươi sáng ở phía trước, đó là lí do tại sao Ariel không nhận những chiếc nhẫn này, cô ấy không muốn làm cậu đau khổ”
Jiro im lặng thật lâu, cậu bối rối nhìn lên trần nhà. Những lời nói của Ella vang vọng trong đầu cậu.
“Những gì mà Ariel cần là một người có thể che chở và bao bọc cô ấy, người mang lại cuộc sống yên bình cho Ariel trong suốt cuộc đời này… tình yêu vĩnh cửu…”
“Một tình yêu vĩnh cửu…” Jiro thì thầm và siết chặt đôi nhẫn lại trong bàn tay mình _________________
Gọi giấc mơ về |
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 8/12/2008, 18:28 |
|
|
Chap 11 : Trò chơi
Tác giả : cheng26 @ AF Dịch : Rubytrinh @ SC
Phòng chờ của bệnh viện chật kín những bà bầu với đủ các trạng thái. Joe ngồi cạnh Ariel, cảm thấy hoàn toàn không thoải mái và tránh nhìn ra xung quanh. Anh nhìn thấy một vài bà mẹ đang mang thai đi qua nhìn anh và mỉm cười. Joe cúi thấp đầu và cố gắng không chú ý đến những lời thì thầm bàn tán cũng như những tiếng cười khúc khích của bọn họ.
Một trong những người phụ nữ đang mang bầu tiến lại chỗ Ariel và hỏi một cách ngây thơ
“Cô sinh con đầu lòng phải không?”
Ariel gật đầu mà không dám nhìn lên, tất cả sự chú ý của cô bé đều tập trung vào tờ tạp chí trên tay mình. Người phụ nữ liếc nhanh qua Joe, bà ta nháy mắt với anh và nói to :
“Thật tốt khi được nhìn thấy một người cha có trách nhiệm. Bạn bè tôi vẫn ao ước được các ông chồng đưa khi khám thai, và…đây rồi…rất trẻ, nhưng chắc chắn sẽ là một người chồng tốt. Cô cậu chắc hẳn mới cưới phải không, cả hai trông còn rất trẻ”
Joe co rúm lại trên chiếc ghế, gương mặt anh ngập tràn nỗi xấu hổ. Ariel thì cười một cách lịch sự đáp lại những ánh nhìn soi mói từ các phụ nữ khác trong căn phòng, như thể họ đang đánh giá Joe vậy.
“Thật ra anh ấy không phải…”
Joe vội vàng túm lấy tay cô bé và thông báo với một nụ cười căng thẳng
“Đây là đứa con đầu lòng của chúng tôi…vì vậy chúng tôi có hơi căng thẳng…đặc biệt là khi một nhóm những bà bầu đang “chiếu tướng” chúng tôi…”
Các bà bầu bật cười tán thưởng Joe, và họ hỏi liệu có thể “mượn” Joe làm chồng mình trong ngày không nhỉ? Joe thì cười một cách khó hiểu, anh tự hỏi có phải là bình thường không khi các bà bầu luôn cư xử lạ lùng như vậy? Cuối cùng anh quyết định sẽ không nói hay làm gì cả, tránh gây cho họ sự bực mình. Ariel thì vẫn im lặng trong suốt cuộc trao đổi, thoáng trong mắt cô bé một ánh nhìn buồn bã như thể cô không quan tâm gì đến cuộc đối thoại giữa Joe và mọi người.
------------------------------------
Bác sĩ Wong khẽ chau mày khi kiểm tra nhịp tim của Ariel, ông ra hiệu cho y tá làm một bài kiểm tra nữa. Cô y tá tiến tới cầm lấy một cánh tay của Ariel và ấn mạnh những ngón tay mình lên vùng ven trên tay cô bé. Sau đó y tá nhanh chóng ghi lại những gì mình “đọc” được và đưa cho bác sĩ Wong.
“Ariel, cháu cảm thấy thế nào?” ông hỏi và quét nhanh tia nhìn qua Ariel như thể đang cân nhắc trạng thái của cô bé trước khi sinh nở trong khi cô bé nhún vai
“Khỏe ạ, cháu nghĩ thế” Ariel trả lời với chút mệt mỏi trong giọng nói.
“Đợi chút, ta muốn y tá thử máu cho cháu và đứa trẻ” bác sĩ Wong nói và liếc nhanh qua cô y tá. Ariel tự hỏi có chuyện gì đang xảy ra, nhưng cô bé không hỏi vì cô sợ phải hỏi. Ariel cảm thấy như mình sắp gục ngã đến nơi…cô không thể chịu đựng thêm bất kì tin tức xấu nào nữa. Cô đã có đủ lo lắng cho mẹ mình…và người cha nát rượu sẽ được phóng thích khỏi trại giam sau vài tuần nữa. Ariel không hề nghi ngờ gì nếu ông ấy lại liên lạc với gia đình Cheng thêm lần nữa. Ông sẽ không vui nếu biết rằng cô đã quyết định giữ đứa bé lại…và sẽ không chi một đồng nào cho nó.
----------------------------------------
Bác sĩ gọi Joe vào văn phòng trong khi Ariel vẫn ở trong phòng xét nghiệm cùng với y tá
“Có chuyện gì sao thưa bác sĩ?” Joe lo lắng hỏi về Ariel và đứa bé.
Vị bác sĩ ngồi xuống bên cạnh bàn, ông chăm chú đọc lại hồ sơ của Ariel thêm một lần nữa.
“Tôi lo ngại về tình trạng sức khỏe của Ariel, cô bé bị sụt cân khá nhiều và nếu tình trạng này còn tiếp tục, e rằng…cô bé sẽ bị xảy thai”
Xảy thai? Joe có nhận ra Ariel bị sút cân mạnh từ mấy tuần trước nhưng anh không dám chắc điều đó có là bình thường hay không.
“Cậu có chắc là cô bé biết tự chăm sóc bản thân không? Cậu vẫn quan tâm đến cô bé đấy chứ?” vị bác sĩ hỏi một cách nghiêm khắc. Joe cúi thấp đầu trong nỗi xấu hổ và tránh nhìn vào mắt ông.
“Liệu tình trạng của cô ấy có nguy hiểm không ạ?” Joe nói to thắc mắc của mình.
“Nếu như tình trạng này còn tiếp tục thì có” Bác sĩ trả lời cụt lủn. Joe mệt mỏi nhắm mắt trong giây lát.
“Vậy tôi có thể làm gì để giảm nguy cơ xảy thai của cô ấy?” Joe hỏi. Bác sĩ Wong thấy nghẹn nơi cổ họng và lắc đầu trước thế hệ trẻ ngày nay.
“Cậu phải đảm bảo rằng cô bé ăn đầy đủ bữa sáng, trưa và tối…Cậu cũng nên mua thêm nhiều sách về đọc để trang bị thêm kiến thức cho mình…những thứ tốt cho chính cậu, cho người mẹ và đứa bé. Có thể là sách về sự phát triển của bào thai, những đĩa nhạc cổ điển có thể giúp tinh thần người mẹ và cả đứa bé được thư giãn. Tôi nghĩ cậu nên thường xuyên mát xa cho cô bé, có một số quyển sách hướng dẫn cách mát xa cho những người phụ nữ đang mang thai”
-----------------------------------------
Chàng trai trẻ đang cầm trên tay ít nhất là 6 hay 7 cuốn sách tất cả đều liên quan đến sự phát triển của thai nhi và những triệu chứng của thai phụ. Bạn gái anh đang chờ một cách nôn nóng khi anh đang đọc lướt qua sự phát triển của con người ở những dãy ghế trong tiệm sách.
"Joe, Em không có rãnh cả ngày đâu!". Tiffany nhắc nhở anh, cô rõ ràng đã quấy rầy anh. Joe vẫy tay ra hiệu cho cô chờ anh vài phút nữa. Anh đang cân nhắc giữa 2 cuốn sách. Tiffany giặm chân tới gần anh và lấy vài cuốn sách từ anh.
"Joe, tại sao anh lại mua sách...về sự mang thai?"
Sự chú ý của anh ở một nơi khác thông qua những cuốn sách.
"Joe!"
"Joe!"
"JOE!" Cô la lên làm rung động cả hiệu sách.
"Hả?" Anh hỏi khi nhìn cô.
"Tại sao anh lại mua quá nhiều sách về việc mang thai thế?" Tiffany lặp lại câu hỏi của mình.
"Anh thấy lo cho Ariel." Joe trả lời ngắn gọn và tiếp tục đọc lướt qua những cuốn sách. Mắt Tiffany ánh lên sự giận dữ khi nghe đến tên Ariel nhưng nhanh chóng thay vào đó một nụ cười.
"Em sẽ giúp". Khi cô dựa vào anh.
------------------------------------
Ella vẫn không thể tin được rằng Chun sẽ mời cô đến câu lạc bộ đêm. Cô chưa đủ tuổi vị thành niên và anh cũng vậy! Những người canh cửa sẽ không đời nào để họ vô trong. Thật bất ngờ khi cô và Chun đến, tên canh cửa bự con cười với Chun và gật đầu chào cô khi hắn mở cửa cho họ! Chun nắm tay cô khi anh dẫn cô tới chỗ những người bằng tuổi của họ.
"Hey, ở đây nè!". Một chàng thanh niên la lên khi anh ta đứng dậy và vẫy Chun. Ella cảm thấy ngại và lưỡi đơ lại khi cảm giác những cặp mắt đang nhìn cô. Có một nhóm con gái đang ngồi trong bàn họ đang hướng ánh nhìn về cô. Ella có thể cảm giác những cô gái này không thích cô khi họ nhìn cô từ đầu đến chân. Những chàng trai cũng đang nhìn cô nhưng với ánh mắt hiếu kỳ...trong khi của những cô gái là sự căm ghét.
----------------------------------------
Ngồi trong bàn thật là ngột ngạt. Ella bị ép ngồi giữa Chun và một cô gái với mái tóc đen dài ngang vai. Cô nhìn Ella chằm chằm thậm chí không buồn che giấu sự căm ghét của mình. Ella nhìn sang Chun mong rằng anh có thể nhận ra rằng cô đang khổ sở như thế nào; anh đang cười giỡn vui vẻ với bạn mình, hoàn toàn không chú ý đến sự hiện diện của cô. Ella thở dài và tự giải thoát cho mình bằng cách đi vào nhà vệ sinh.
Đây là lần đầu tiên cô gặp bạn Chun không phải là Joe, người con trai đã làm bạn thân của cô mang thai. Cô bước vào phòng vệ sinh và đóng cửa lại. Ngu ngốc! Đua đòi! Ella chỉ muốn túm lấy tóc của đứa con gái mà cứ nhìn cô suốt đêm nay. Bạn Chun toàn là lũ thối tha! Ella gần như la lên nhưng cô đã kịp bịt miệng lại. Cô cần chút nghị lực trước khi trở lại chỗ đó.
Cô yêu Chun, cô thật sự thích khoản thời gian bên cạnh anh... miễn là cô có thể bên anh...cô đã hạnh phúc rồi. Đó là lý do tại sao nếu bạn của Chun có như thế nào...thì cô cũng cố gắng hòa thuận với họ. Ella tính ra khỏi phòng vệ sinh thì cô nghe có ai đó kêu tên của mình.
"Cậu có thấy Ella đó ở bên Chun không? Thật là xấu hổ!"
"Mình cảm thấy thật là tội tệ. Ý mình là cô ấy rõ ràng xuất thân từ một gia đình bình thường, cậu có thấy cô ta mặc gì không?" Một cô gái khác lên tiếng với cái giọng trưởng giả.
"Thôi, không bao lâu nữa anh Chun sẽ đá cô ta thôi. Mình nghe nói anh ta đã dẫn cô ta đi dạo biển lúc nữa đêm, buổi tối với nến và đèn cày...để xem anh ta đã tặng sô-cô-la và bông và thậm chí hát tặng cô ta một bài hát. Và nếu như anh ấy đang giới thiệu cô ta với tụi mình...có nghĩa là chỉ vài tuần nữa thôi anh ấy sẽ đá cô ta."
"Anh ấy thấy gì ở cô ta chứ? Anh ấy đã chia tay với mình ngay trong kỷ niệm 3 tháng quen nhau!".
"Mình cũng thế! Chính xác cũng là 3 tháng với mình đó!" Một cô gái khác thỏ thẻ.
"Kỳ lạ, nghe nói anh ta đã quen với Ella hơn 5 tháng rồi! Cậu nghĩ là anh ta đã thay đổi?"
Những từ đó như dao găm ghim vào tim Ella. Cô có cảm giác như tim mình thắt lại, và trong một khoảnh khắc cô không thể thở. Toàn thân cô tê cứng như bức tượng khi hình ảnh về thời gian cô và Chun bên nhau đang tràn về trong đầu cô. Cô không thể di chuyển và không thể ngừng bản thân nghĩ về anh. Chun đã dẫn cô tản bộ ngoài bãi biển lãng mạn, cô đã nhận được sô-cô-la và bông vào buổi sáng sau buổi tối đi tản bộ. Anh hát tặng cô bài hát khi họ ăn tối cùng nhau dưới ánh nến...và họ trao cho nhau nụ hôn đầu dưới những ngôi sao lấp lánh. Anh làm cho cô yêu anh...nhưng với anh mỗi khoảnh khắc, mỗi dây bên nhau đều được tính toán...để chinh phục trái tim cô.
Ella thở ra hít vào thật chậm và cố gắng làm dịu lại trái tim đang bị tổn thương. Cô sẽ không trở thành một trò chơi! Cô từ chối là trò chơi của một...của một tên thích trêu đùa tình cảm! Một người con gái yếu đưới! Cô muốn được khóc lóc, nhưng cô không làm thế. Cô muốn chửi bản thân mình đã là một kẻ thất bại, cô muốn ghét bản thân mình đã yêu một tay chơi thứ thiệt...nhưng cô đã không. Cô sẽ không đầu hàng như thế. Không, cô không muốn đầu hàng trước Chun. Ella lau mắt và quyết định...cả 2 sẽ cùng chơi một trò chơi.
Kế hoạch A, cô sẽ làm cho Chun yêu cô trong tuyệt vọng, cô sẽ làm anh yêu cô mãnh liệt...sau đó thì cô sẽ làm trái tim anh tan thành trăm mãnh. Nếu như thất bại,
Kế hoạch B, nếu như anh chia tay cô tối nay hay ngày mai... cô sẽ giữ nụ cười trên môi như thể anh không là gì đối với cô...không là gì cả! Cô sẽ không hỏi anh tại sao và sẽ không cầu xin anh cho cô một cơ hội...Cô sẽ đi xa khỏi anh với đầu ngẫng cao. Anh sẽ không bao giờ biết được....rằng cô đã thật sự yêu anh. _________________
Gọi giấc mơ về |
|
 |
|
tigol
Thành viên


Age: 54
Registration date: 13/07/2008
Tổng số bài gửi: 72
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 8/12/2008, 18:32 |
|
|
Trời ơi! Càng đọc càng thấy thương Ariel quá! T/G viết cảm động quá! Áp lực của cô quá lớn.cộng thêm những tư tưởng cứ quanh quẩng giằn xé cô. Còn bị sự lên án và ngược đãi của những người quanh cô nữa. Hận nhất là ông bố đáng nguyền rủa. Nhưng hình như là cô còn nghĩ và lo lắng cho Joe nữa. "Nếu cô biết Joe có người yêu thì....." Đọc xong mấy phần cuối thấy tâm trạng chùng xuống quá. Joe chắc cũng đau lòng cho Ariel lắm. Nhưng anh đã có Tiffany..... Anh còn có sự ít kỷ của riêng anh.....đáng ghét thật. Ngóng phần tiếp theo quá. Cám ơn các bạn dịch fic 1 lần nữa. Các bạn dịch hay đến nổi cứ ngỡ là lời văn của các bạn vậy.
@moon:đúng đó bạn mình thích đọc fic của các bạn lắm! Còn 1 fic của bạn mình đang luyện nè. Vì văn chương hơi bị í ẹ nên ít com ...lắm. Nhưng rất cám ơn và ủng hộ mọi người. |
|
 |
|
♥[Ar]lucky_star[Joe]♥
Wayback into love


Age: 17
Registration date: 16/06/2008
Tổng số bài gửi: 1286
Đến từ: Heaven ! In Joe' arms
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla 9/12/2008, 00:00 |
|
|
@ SS moon: trời ơi, văn chương lai láng.. thật đáng để luk học tập và ngưỡng mộ. Công bằng mà nói đúng là hay hơn bản dịch bên DAN.. ha ha.. Hay lắm! Mọi người cứ tiếp tục thế nhé!
Vì em đã đọc hết bản tiếng Anh của fic này , mà ngày nào cũng đọc.. nên bây giờ ko cm đc dài và chi tiết, tâm huyết như ss Khuyên... hic hic... Nhưng mà ss ruby, ss moon, hay bất cứ ai của SC dịch fic này.. luk đều ủng hộ và cổ vũ hết! Mọi người... cố lên!
Fải nói 1 điều fic này Joe đúng là 1 người đàn ông tốt. Cho dù ng anh yêu lúc này là Tiff nhưng vẫn hết lòng lo lắng cho Ariel và cái thai trg bụng. Thích đoạn Joe ghen ở fần sau! Ha ha.... Thực sự là fic này hay hay lắm!
@ ss moon: ss ơi, em đăng ký dịch từ chap 23 nhé! :)) Fic có 25 chap thì fải! :))
@ ss cuncon: Hic hic, hơi buồn.. dạo này ko thấy cmt nào dài thế kia của ss trong fic em cả! ;))
@ ss tigol: Em biết ss đã lâu, thành viên KZ đây mà, nhưng chắc ss ko biết em đâu - vì em nhớ chúng ta chưa nói chuyện bao giờ! Thấy ss lăn lộn hết các fic SC mà thiếu mỗi fic luk.. Buồn thế! Hic hic... _________________
Baby boy 永遠永遠手牽手. 一步兩步一起走. 永遠永遠要記得.我們要一起生活. 不管晴天的時候. 不管下雨的時候 .不放開手到永久.我們要一起生活 |
|
 |
|
|
[Fic dịch] MY BABY DADDY - ArJoe, ChunElla |
|
|
| Trang 2 trong tổng số 7 trang |
Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  |
|
| Permissions of this forum: |
Bạn không có quyền trả lời bài viết
|
|
|
|
|
|
| | |