
NEW HOUSE: http://starcouples.org/home/index.php
http://starcouples.org/home/index.php
|
| BÀI GỬI | NGƯỜI GỬI | THỜI GIAN
|
| Happy Birthday to MoMo!!!! | cOs_silly | 20/4/2009, 14:43
|
| [short fic] Red Rose | AirZen | 20/4/2009, 12:39
|
| [short fic] NÓ...VỎ ỐC ...VÀ ĐOM ĐÓM | wind_89 | 17/4/2009, 20:58
|
| SC Hà Nội off off off !^o^ | wind_89 | 15/4/2009, 21:26
|
| [short fic] Liệu Quá Khứ Có Thể Ngủ Yên | AirZen | 15/4/2009, 15:37
|
| [short fic] Bỗng dưng muốn khóc | jessica | 12/4/2009, 19:59
|
| (¯`·.*[short fic] First love*.·´¯) | pe kua | 11/4/2009, 22:20
|
| Hồ Chí Minh City off Thứ 7 ngày 4.4.09 | Naflo | 11/4/2009, 17:48
|
| Happy birthday to sư phụ Green! | greenavocado | 10/4/2009, 19:42
|
| Đại hội võ lâm - Tranh bá thiên hạ. | Naflo | 4/4/2009, 16:56
|
|
|
[Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] |
|
|
| Tác giả |
Thông điệp |
rubytrinh
Mod


Age: 21
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 1059
Đến từ: U.S.
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 17/2/2009, 10:31 |
|
|
Ariel đã bị trễ cho tiết học buổi sáng; cô nahnh chóng khóa cửa với một tay và tay còn lại đang cầm chiếc điện thoại để nói chuyện với Ella.
“ Làm ơn Ella, nói cho mẹ bạn biết là mình không thể làm nó tối nay, trừ khi bạn che đậy dùm mình?” Ariel trêu ghẹo. Cô biết là Ella sẽ từ chối… cô ấy cuối cùng cũng có một cuộc hẹn chính thức với Wu Chun… một bất ngờ lớn cho anh ấy, nhưng Ella từ đầu đến cuối đều bị đổ bởi Chun sau khi cô bắt được bong cưới trong đám cưới của Ariel, cô biết được đó là một điều từ Chúa, cô và Chun sẽ trở thành một đôi.
“Mẹ của anh ấy nói với anh ấy đó là một điều bất ngờ, nhưng môt khi anh nhìn thấy mình… nó sẽ không là bất ngờ gì nữa!” Ella nói với Ariel một cách thích thú.
“Vì vậy, Chun nghĩ là anh ta đang đi xem mắt. Làm thế nào mà bạn làm mẹ anh ấy giúp bạn chuẩn bị cuộc hẹn này thế?” Ariel tò mò.
Ella cười lớn và trả lời,
“Đó là những món ăn miễn phí mà mình đã mang đến cho họ mỗi khi họ ăn tại nhà hang, mẹ Chun thích tất cả những món ăn miễn phí đó!”
Ariel cười, thỉnh thoảng cô ước rằng cô cũng có được sự gan dạ, dũng cảm của Ella. Ariel gần như là la lên khi cô nhìn thấy chiếc xe limousine của Vivian.
Ah… tại sao bà ta lại ở đây sớm như thế vào buổi sáng? Ariel muốn trốn nhưng đã quá trễ. Đó không phải là điều cô sợ Vivian, những tháng Ariel quan sát thấy cách mà bà ta đối xử với chống của cô và cô không thế giúp gì nhưng mà đã phát triển một cảm xúc mạnh mẽ là ghét Vivian. Ariel cố để cười nhưng không thể làm cho môi cô động đậy được. Hành động của bàn tay Vivian như thể bà ta đang vẫn một con người làm vậy. Bà tar a hiệu cho Ariel bước vào xe. Ariel thở ra, ghê tởm… bây giờ là gì nào?
“Ella? Mẹ Joe đang ở đây, nói chuyện với cậu sau.” Ariel đặt chiếc điện thoại vào giỏ xách và gật đầu với Vivian.
“Chào buổi sáng… nếu như mẹ tìm Joe thì anh ấy đã đi rồi.” Ariel nói. Vivian ra hiệu cho tài xế mở cửa xe và nói với Ariel,
“Vào trong đi; tôi cần nói chuyện với cô.”
Ariel ngập ngừng, cô đã trễ giờ học… và buồn thay là cô thật sự không tin tưởng Vivian. Bà ấy là mẹ Joe, cứ nghe bà ấy nói. Không có gì sai khi gặp gỡ mẹ chồng cả! Tuy nhiên, Ariel vẫn cảm thấy không dễ chút nào, và khó quyết định. Vivian quan sát sự do dự của Ariel và hỏi,
“Cọ sợ tôi à?”
Ariel lắc đầu và bước lên xe. Lần đầu tiên cô ngồi trong chiếc Limousine, Vivian bảo tài xế chạy. Chiếc xe đã đi được 10 phút nhưng Vivian vẫn không nói lời nào. Ariel bắt đầu cảm thấy không thoải mái; cửa sổ thì tối đen và cô không thể nhìn được gì bên ngoài cả. Cô không biết là Vivian đang dẫn mình đi đâu.
“Chúng ta sẽ đi đâu thế?” Co hỏi.
Vivian không trả lời. Sự căng thẳng trong không khí dày đặc, Ariel cảm thấy như nghẹt thở. Cô cố thử mở cửa xe xuống nhưng nó đã bị khóa. Cảm thấy thật bất lực, Ariel đề nghị tài xế mở cửa sổ nhiều lần, nhưng tài xế làm như không nghe những gì cô nói vậy. Ariel cầm lấy điện thoại để gọi Joe nhưng Vivian đã giựt chiếc điện thoại khỏi tay cô và để chiếc điện thoại vào giỏ của bà. Bà ta đang làm cái quái gì vậy? Ariel tự hỏi. Vivian thích sự hoảng sợ trên gương mặt Ariel. Cô gái thông minh, cô ta biết ai đang phí phạm. Vivian cười bí hiểm; bà ta đã chờ cơ hội để đùa giỡn với cảm xúc của Ariel!
Gần một giờ sau, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại. Vivian quay sang Ariel và đưa cho cô một bản photo của hợp đồng và nói,
“Cô cũng biết bản hợp đồng giữa Joe và tôi đúng không?” Ariel gật đầu.
“Cậu ta có nói với cô về cuốn sổ của ông cậu ấy không?”
Ariel lại gật đầu lần nữa. Vivian cười trong sự hài lòng; nó quá nhiều so với niềm hy vọng của bà!
“Vậy cô có biết là nó đã từ bỏ cuốn sổ đó để có thể tiếp tục cuộc hôn nhân với cô?” Vivian hỏi.
Ariel không biết điều đó. Joe đã làm gì? Nguyên nhân mà họ kết hôn lúc đầu là bởi vì cuốn sổ chết tiệt đó! Tại sao? Ariel ước gì cô có chiếc điện thoại lúc này, cô cần nói chuyện với Joe.
“Ý của bà là sao?” Ariel hỏi.
“Chính xác những gì tôi vừa nói, cậu ấy đã từ bỏ cuốn sổ vì cô…, và bây giờ nó tùy vào cô. Cô có sẵn sàng từ bỏ Joe vì cuốn sổ đó không?” Vivian hỏi một cách đùa bỡn.
“Hãy giải thích một cách rõ ràng những gì bà muốn về điều đó đi.” Ariel nói. Vivian lấy một cuốn sổ cũ ra và vuốt ve nó một cách thận trọng trên tay bà.
“Cuốn sổ đang ở đây… cái giá của mọi người là những nỗi đau, nếu như tôi muốn tôi có thể đốt nó đi… nhưng cô cũng thấy, cuốn sổ này vừa cứu tôi cũng vừa hại tôi.” Vivian nhìn vào mắt Ariel và hỏi lần nữa,
“Cô có sẵn sàng ly hôn với Joe để có cuốn sổ này không?”
Chuyện gì đang xảy ra thế Joe? Tại sao anh không nói cho em biết đây là điều làm anh lo lắng? Ariel nhìn qua Vivian; bà là loại mẹ gì vậy? Ariel muốn hỏi nhưng cô nhận ra rằng nó chỉ làm cho mọi chuyện tệ hơn thôi.
“Tôi không thể trả lời bà cho đến khi tôi nói chuyện với Joe…”
Ariel nhắm mắt lại… cô ó nên làm theo những gì Vivian nói không? Cuốn sổ rất quan trọng với Joe… tại sao anh ấy không chọn cuốn sổ?
Sauk hi suy nghĩ kỹ, Ariel bắt gặp ánh mắt của Vivian,
“Tôi biết cuốn sổ này quan trọng như thế nào đối với Joe… nếu như ly hôn với anh ấy, thì bả sẽ đưa cuốn sổ cho anh ấy vậy thì tôi sẽ thực hiện điều đó.
Vivian đột nhiên cười một cách sảng khoái, điều này thật tuyệt!
“Oh, cô không cần thiết phải ly hôn với Joe… tôi chỉ muốn kiểm tra xem cô yêu Joe nhiều như thế nào thôi.” Vivian nói.
Bà ta đột ngột gõ lên cửa sổ chỗ tài xế, cửa mở xuống.
“Simon, tôi cần ông gọi cho Joe… và lấy hồ sơ ra luôn, bây giờ Joe không còn sự lựa chọn nào ngoài việc ký vào đó! Nói với nó rằng ta có một bất ngờ cho nó.: Vivian nói. Cuối cùng, thì mọi chuyện đã đi vào quỹ đạo mà bà ta muốn. Bà ta cười với Ariel, và cám ơn người vợ bé nhỏ của anh. _________________ ~~**~~ YuWiRu ~~ 888 từng centimet ~~**~~
 :•†•:.»«|._+~ SC VẠN TUẾ ~+_.|»«:•†•: •*¤*•,¸¸,CHÍNH NGHĨA HỘI MUÔN NĂM,¸¸,•*¤*• |
|
 |
|
rubytrinh
Mod


Age: 21
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 1059
Đến từ: U.S.
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 17/2/2009, 10:32 |
|
|
Rainie chạy nhất cô có thể, trái tim cô đang nặng trĩu và chân cô thì mệt lữ... nhưng cô bắt buộc mình phải tiếp tục chạy.
Hãy đợi em Hu! Đợi em, em đang tới đây! Hu đã gọi và để lại tin nhắn khẩn trong điện thoại của cô. Cô vẫn nhớ những lời mà anh đã thốt ra.
"Rainie, làm ơn hãy đến bệnh viện nhanh nhất có thể...anh nghĩ, anh nhĩ... mẹ sẽ không qua khỏi! Rainie... anh rất cần có em lúc này, làm ơn hãy đến khi em nhận được lời nhắn."
Cô cảm thấy trái tim mình thật đau khi cô nhớ lại những lời nói đau buồn của Hu. Hãy đợi em Hu, em đang tới đây! Rainie chạy đến quầy tiếp tân của bệnh viện.
"Tôi đến để gặp Maylee Ge, bà ấy nằm ở phòng nào thế? Rainie hỏi y tá.
"Phòng 210, lầu 2... chờ đã cô cần phải đăng ký!" Rainie nhanh chóng điền tên mình vào bản đăng ký và tiến về cửa thang máy.
Rainie gần như là chạy xuống hết dãy hành lang khi cô tìm phòng 210. Cô dường như không thể thở được khi cô tìm thấy căn phòng đó. Cô gõ cửa một cách nhẹ nhàng, sau vài giây; cô nghe giọng Hu như thì thầm,
"Vào đi".
Rainie đẩy cửa và bước vào. Maylee đang nằm trên giường, bà có những cái ống dẫn đến khắp nơi trên cơ thể bà và một cái máy thở. Bà vẫn hít thở một cách chậm rãi thông qua máy thở, khuôn mặt bà tái nhợt.
Hu ngồi kế bên mẹ anh bà thổn thức trong yên lặng, anh giữ một bàn tay của bà trong tay anh. Rainie âm thầm nhấc một cái ghế lên và ngồi kế bên Hu. CÔ nắm tay anh trong tay cô; cô muốn anh biết rằng cô đang ở đây vì anh, để ủng hộ anh. Khi Hu cuối cùng cũng ngẫng đầu lên từ chiếc giường, Rainie thấy những giọt nước mắt của mình đã tràn ngập trong mắt cô; Hu trông thật xa lạ và cô đơn, như thể anh sợ sẽ bị bỏ rơi vậy.
Anh ấy đang sợ; Rainie nhận ra được điều đó. Hu sợ rằng sẽ bị bỏ rơi..., ba anh đã bỏ anh ấy đi từ khi anh còn rất nhỏ..., bây giờ anh sợ rằng mẹ anh cũng sẽ rời bỏ anh mà đi.
"Oh, Hu..., em rất xin lỗi." Rainie thì thầm.
Cô đi lại anh và ngồi ngay mép của chiếc giường; cô đặt đầu anh lên vai cô và vòng tay cô ôm lấy người anh.
"Em rất xin lỗi Hu" Cô lại thì thầm.
Hu vòng tay anh ôm lấy Rainie, cám ơn vì cô đã tới, cám ơn vì những gì cô nói và sự ấm áp của cô.
===============================================================
Rainie ngồi trên ghế với Hu trong vòng tay cô, chỉ nghe được âm thanh của chiếc máy thở và thỉnh thoảng là tiếng ho của Maylee trong căn phòng đó. Mỗi lần bà ho, thì sẽ có những vết máu thật đậm. Bác sĩ nói với Hu không còn hy vọng gì nữa... cơ thể mỏng manh của bà cuối cùng đã gục gã sau ngần ấy năm đấu tranh.
"Rainie...Rainie..." ai đó thì thầm tên cô. Rainie nhìn lên và thấy mẹ Hu đang gọi cô. Maylee đã lấy máy thở ra; Rainie nhẽ nhàng kêu Hu dậy và bước tới gần mẹ anh.
"Dì Maylee, để con kêu bác sĩ." Rainie nói nhỏ nhẽ.
Maylee lắc đầu; bà nắm lấy tay của Rainie và đặc nó lên giường. Bà sau đó nắm lấy một tay của Hu và đặt nó lên trên tay của Rainie.
Bà nhìn vào mắt Hu,
"Mẹ không có nhiều thời gian Hu, hãy nghe mẹ nói...đây là yêu cầu cuối cùng của mẹ. Đừng để quá khứ che khuất tương lai của con..., nếu như con vẫn tiếp tục việc trả thù sau khi mà mẹ đã nói với con, thì con cũng sẽ đánh mất tương lai của con... con có Rainie ở đây, đừng đánh mất cô ấy, đừng để hạnh phúc của con vụt mất..." Maylee cầu xin một cách nhẹ nhàng.
Bà muốn con trai mình rũ bỏ quá khứ và sống cho tương lai. Bà quay sang Rainie,
"Ta đã yêu cầu con quá nhiều và ta biết là ta không nên làm như thế, nhưng hãy hứa với ta là con sẽ để mắt đến Hu dùm ta nhé? Nó cần con nhiều hơn là nó biết đấy; hứa với ta rằng con sẽ chăm sóc nó được không?"
Rainie gật đầu.
"Con sẽ làm thế dì à, con hứa." Maylee cười trong sự mãn nguyện khi bà nghe lời Rainie hứa. Thời gian đã tới. Đã đến lúc phải ra đi.
Vị bác sĩ gõ cửa phòng và nói Hu và Rainie hãy ra ngoài trong giây lát. Có một vị khách muốn gặp bà Maylee. Rainie quay người lại và bất ngờ khi nhìn thấy người đó là Ron Ge Cheng, ba của Joe. ông ấy làm gì ở đây vậy? Rainie nhìn sang Hu; anh gật đầu với bác sĩ, nói với ông ấy rằng không sao cả.
==============================================================================
Ron Ge nhìn vào vợ mình trong một thời gian dài, trái tim ông đau đớn vì tình yêu mà ông đã dành cho bà, và nỗi đau đó bởi vì bà; ông cất giữ những nhìn ảnh của bà trong tim và trong tâm hồn của ông. Khoảng thời gian này rất dài kể từ lần cuối cùng ông gặp bà ấy. Ông ngồi xuống kến bên bà, và dịu dàng lau những giọt mồ hôi trên trán bà. Ông lại gần hơn và thỏ thẻ nói với bà,
"Maylee, tôi đã nhớ bà biết bao nhiêu..., tôi yêu bà biết bao."
Ông hôn lướt qua môi bà và nhắm mắt lại. Những giọt nước mắt đau khổ và hối hận chảy dài xuống khuôn mặt ông, ôm chầm lấy bà và thổn thức. Maylee giữ khuôn mặt ông trong vòng tay bà, nó không quan trọng khi mà 2 người đã ly hôn... ông ấy mãi mãi là người chồng trong trái tim và, và bà mãi là vợ của ông. Thật tốt khi nhìn thấy ông lần nữa.
"Oh, làm ơn đừng khóc vì tôi... làm ơn hãy để tôi nhớ lại những khoảng thời gian hạnh phúc của chúng ta... hãy giúp tôi nghĩ về nó."
Gối đầu lên vai ông, họ nhớ lại ngày xưa, những năm trung học của họ, những hy vọng, những giấc mơ và cả tình yêu mà họ đã dành cho nhau. Ron tiếp tục nói về những trò đùa mà họ đã trải qua cùng nhau trong suốt năm cuối trung học. Ông cười khi nhớ về những niềm hạnh phúc đơn giản mà ông đã bỏ lại sau lưng. Maylee cười trong dòng hoài niệm khi lắng nghe chồng mình nói, bà hít một hơi thật sâu và nhắm mắt lại. Bà rất thanh thản... bà rất thanh thản.
Ron cảm giác được khoảng khắc mà Maylee trút hơi thở cuối cùng, ông nhắm mắt lại, đặt đầu mình lên ngực bà và để cho nước mắt chảy ra.
===========================================================================================
Hu đứng ngay cửa ra vào và yên lặng lắng nghe cuộc nói chuyện giữa ba mẹ anh. Khi ba anh ngừng nói, anh biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng anh từ chối không muốn tin nó. Hu bước vào trong phòng và nhìn thấy mẹ anh nằm yên bất động trong vòng tay ba anh. Hu lắc đầu phủ nhận, nó không đúng, đó không phải sự thật! Bà ấy không ra đi như thế, bà ấy không thể! Hu muốn giựt bà lại trong vòng tay ba anh, nhưng Rainie đã dừng anh lại. CÔ ôm anh thật chặt và không để anh rời khỏi cô.
"Nó không đúng! Không phải như thế!" Hu hét lên trong sự đau khổ, trái tim anh rất đau. Nỗi đau đó làm cho anh không thể thở được.
"KHÔNG PHẢI SỰ THẬT!!! BÀ ẤY VẪN CHƯA CHẾT!" anh hét lên hết lần này đến lần khác.
Anh cố gắng đẩy Rainie khỏi anh; anh cần phải lay mẹ anh dậy, bà ấy đang đợi mình lay bà ấy dậy! Hu nghĩ, nhưng Rainie tiếp tục giữ anh. Hu cuối cùng nhìn xuống Rainie và nhìn thấy cô đang khóc, đó là khi anh nhận ra... mẹ anh đã thật sự ra đi. Điều đó thật sự rất sốc và anh cảm nhận được nó trên đôi chân anh, giống như cậu bé Hu khóc với cả trái tim mình. khóc cho đến khi không còn nước mắt để rơi nữa, anh khóc cho đến khi anh cảm giác như trái tim anh đang bị xé ra hàng trăm mảnh. _________________ ~~**~~ YuWiRu ~~ 888 từng centimet ~~**~~
 :•†•:.»«|._+~ SC VẠN TUẾ ~+_.|»«:•†•: •*¤*•,¸¸,CHÍNH NGHĨA HỘI MUÔN NĂM,¸¸,•*¤*• |
|
 |
|
rubytrinh
Mod


Age: 21
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 1059
Đến từ: U.S.
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 17/2/2009, 10:35 |
|
|
Joe gọi cho vệ sĩ của anh trong văn phòng. Anh vừa mới nói chuyện xong với Simon Ming trong điện thoại. Simon đã nói Ariel đang trong tay hắn; Joe có được 2 sự lựa chọn... anh phải chọn giữa tập đoàn Dreamer hoặc là vợ của mình. Lo lắng Joe điên cuồng gọi khắp nơi để kiếm Ariel; nhà cô, Ella, nhà hàng, Joe bắt đầu cảm thấy sợ hãi khi anh gọi tới trường đại học và họ nói rằng Ariel chưa bao giờ tới lớp. Anh gọi điện thoại cầm tay cho cô hàng trăm lần và không ai bắt máy cả.
"Đợi cho đến khi tôi đi sau đó tôi muốn cậu liên lạc với cảnh sát; hãy để họ biết rằng điều này rất khẩn cấp. Một trong các anh hãy liên lạc với luật sư của tôi ngay lập tức... tôi có cảm giác là mẹ tôi cũng có dính líu đến chuyện này bằng cách nào đó." Joe khoác chiếc áo vào, và mở ngăn kéo. Anh nhanh chóng lấy khẩu súng ngắn và bỏ nó vào trong túi áo. Joe bắt đầu bước ra cửa, nhưng một người vệ sĩ của anh đã ngăn anh lại.
"Tôi không nghĩ đó là một kế hoạch tốt đâu; hãy dẫn một người trong bọn tôi theo cậu." Joe lắc đầu từ chối.
"Họ đặc biệt nói là tôi phải đi một mình, tôi không muốn bất cứ điều gì xảy đến với Ariel. Đừng theo tôi; sinh mạng của vợ tôi đang gặp nguy hiểm." Joe nói một cách cương quyết.
=======================================================================
Ariel nhìn thấy Joe đậu chiếc BMW của mình kế chiếc Limousine; Ôi không! Ariel nhắm mắt lại trong nỗi tuyệt vọng... Joe anh không nên tới đây! Tay Ariel đang bị trói ra đằng sau, tên tài xế, Simon lôi cô ra khỏi xe và bây giờ đang giữ cô làm con tin và chờ Joe.
Vivian vẫn ngồi trong xe, bề ngoài bà ta vẫn rất điềm tĩnh, nhưng bên trong bà ta đang sôi sục niềm hy vọng... cuối cùng thì bà ta cũng sẽ có được những gì mà bà luôn muốn có. Ta đã hy sinh mọi thứ, cuộc sống của ta, tình yêu của ta, tương lai của ta... Dreamer thuộc về ta! Vivian nhét cuốn sổ vào dưới ghế ngồi. Bà ước gì bà đã giữ cuốn sổ này ở nhà; cách này quá dễ dàng, ta không cần phải mang cuốn sổ này với ta! Vivian tự trách mình quá hấp tấp và không chịu suy nghĩ rõ ràng.
Simon đưa Ariel cho một tên con trai khác người mà che giấu khuôn mặt mình trong một chiếc khẩu trang. Ariel cố gắng để thở, nhưng cô càng đấu tranh và kháng cự thì người con trai đó càng siết chặt hơn. Simon cởi bỏ chiếc áo vest của mình, và lấy ra một sấp giấy tờ. Khoảnh khắc Joe bước lên gần Simon, 2 chiếc xe khác chạy đến và một số người bước ra. Họ bao vây Joe, anh đã bị giăng bẫy.
"Rất vui vì cậu có thể làm thế; tất cả đều rất đơn giản và hợp pháp... cậu có những lời hứa của tôi!" Simon nói và cười vì lời nói đùa của hắn.
Joe vẫn giữ im lặng; anh nhìn về Ariel và chắc chắn rằng cô vẫn ổn. Và nhanh chóng nhìn qua nơi này anh phát hiện ngoài 2 chiếc xe chở những người đàn ông đang bao vây Joe, đằng kia còn vài tên đang nấp đằng sau bức tường và trên cầu. Joe thở ra, tình hình có vẻ không có hy vọng gì. Simon nói với một số tên đồng bọn của hắn để chắc chắn rằng Joe không mang bất cứ ai theo.
Joe nhận thấy họ đang đứng rất gần với bờ vực của một ngọn núi, một tính toán sai lầm có thể dẫn đến cái chết. Joe gật đầu với Ariel; anh muốn cô yên tâm rằng mọi chuyện sẽ ổn... mặc dù anh đang rất lo lắng. Anh sợ khi phải nhìn vào cô quá lâu, anh sợ anh sẽ không thể kiềm chế được mình.
"Tất cả những gì cậu cần làm là ký vào những tờ giấy này, và mọi thứ sẽ rất thú vị."
Simon nói và đưa cho Joe một cây viết. Joe mặc kệ hắn ta và anh nhìn sang chiếc Limousine.
"Ai ở trong đó thế? Tôi rất muốn biết người mà muốn đuổi tôi chỉ trong một ngày." Joe nói. Simon nâng tay phải của Joe lên và nói lại lần nữa,
"Ký vào đi, đừng quan tâm ai ở trong đó."
"Đó là mê của anh!" Ariel hét lên. Simon quay sang Ariel và tát vào mặt cô.
"Ai hỏi tới cô hả? CÔ thật đáng trách!" bạt tai đó rất mạnh, dấu tay của hắn ta hiện lên trên khuôn mặt cô. Joe gầm gừ giận dữ và nhảy bổ vào Simon, anh đấm vào mặt hắn ta hết lần này đến lần khác, cho đến khi máu dính đầu trên tay anh. Một số người túm lấy Joe và kéo anh ra khỏi Joe, trước khi họ kéo anh khỏi Simon hoàn toàn, Joe nhanh chóng đá Simon vào giữa 2 chân. Simon té xuống sàn, tay hắn ta nắm lấy vùng dưới của mình và rên la trong đau đớn.
"Bắt cậu ta và đừng thả cậu ta ra!" Một giọng nữ hét lên từ chiếc xe. Vivian bước ra ngoài; bà ta chầm chậm bước tới Ariel là nắm lấy tóc của cô.
"Nếu như cậu làm bất cứ điều gì giống như cậu đã làm với Simon, tôi sẽ bứt từng cọng tóc trên đầu vợ cậu!" Vivian nói một cách bình tĩnh... gần như háo hức như thể bà đang mắng nhiếc Joe để tiếp tục. Bà nhặt cây bút lên và đưa nó cho Joe.
"Nếu cậu không ký những giấy tờ ở đây, Ariel sẽ đau đớn." Vivian đe dọa.
"Tại sao bà lại làm như thế với tôi? Tôi đã làm gì bà hả mẹ? Joe thì thầm. Vivian gật đầu để một tên đến giữ lấy Ariel. Một tên đến nắm lấy tóc Ariel v à kéo nó ra đằng sau một cách mạnh bạo.
"Owwww...." những giọt nước tràn ngập trong mắt cô, nhưng Ariel không cho phép mình được khóc. Cô muốn mình phải mạnh mẽ vì Joe. Ta rất vui vì đã sắp đạt được những gì ta muốn. Tại sao không kể cho cậu ta nghe sự thật? Vivian cười,
"Tại sao? Cậu muốn biết tại sao à?... để ta nói cho cậu biết tại sao! Ta chưa bao giờ muốn có cậu. Có cậu đó là một sai lầm và ta sẽ không bao giờ tha thứ vì cậu đã làm hỏng cả cuộc đời ta! Ta đã mất đi tình yêu duy nhất của cuộc đời mình, và cậu đã giết ông ấy... tai nạn xe của cậu? Nó chỉ được dành riêng cho cậu, tại sao cậu lại đón Aaron? Tại sao?!" Vivian đột nhiên hét lên trong đau đớn. Bà chọc những ngón tay cứng ngắc của mình vào ngực Joe.
"Cậu muốn biết tại sao? Bởi vì tôi đã bị cưỡng hiếp... và bởi vì cậu được sinh ra." _________________ ~~**~~ YuWiRu ~~ 888 từng centimet ~~**~~
 :•†•:.»«|._+~ SC VẠN TUẾ ~+_.|»«:•†•: •*¤*•,¸¸,CHÍNH NGHĨA HỘI MUÔN NĂM,¸¸,•*¤*• |
|
 |
|
rubytrinh
Mod


Age: 21
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 1059
Đến từ: U.S.
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 17/2/2009, 10:36 |
|
|
Những lời Vivian nói cắt thẳng vào trái tim Joe.
"Bởi vì ta đã bị cưỡng hiếp... bởi vì cậu đã được sinh ra." Những từ ngữ đó đã đánh một đòn thật mạnh vào cảm xúc cũng như tinh thần của Joe. Ariel muốn được an ủi Joe nhưng tên đang giam giữ cô không cho cô thoát. Cú sốc khi nghe những lời của Vivian... đó là điều mà anh không muốn, và anh là kết quả của một vụ cưỡng hiếp đã làm Joe choáng váng không thể nói nên lời.
Không một giấc mơ nào dù là dã man nhất, anh cũng không thể tưởng tượng được rằng mình là kết quả cuộc một hành động ghê tởm như thế, nó sẽ tốt hơn nếu như Vivian nhận nuôi anh hay là sẩy cái thai đó đi. Joe nuốt những giọt nước mắt đang tràn ngập trong đôi mắt anh, khi anh nhớ lại những đêm anh cô đơn một mình, anh chờ đợi những câu chuyện buổi tối và một nụ hôn chúc ngủ ngon. Ước mơ và hy vọng rằng có thể hôm nay mommy có tâm trạng tốt hơn; có thể bà nhận thấy rằng bà yêu đứa con trai bé nhỏ của mình. Hy vọng cuối cùng của anh dành cho Vivian cư xử như một người mẹ đã biến mất; Joe nhận ra rằng đó là hy vọng và nhu cầu của anh nó đã làm anh mù quáng để nhận ra rằng Vivian thật sự là một người như thế nào. Bà ấy có lẽ đã sinh ra anh; nhưng bà ấy chưa một lần trong đời đảm nhiệm vai trò của một người mẹ cả.
Tập trung vào Ariel, chắc chắn là cô an toàn, Joe nhắc nhở bản thân mình. Joe lùi một bước cách xa Vivian, cầm cây viết mà bà đang đưa ra cho anh. Anh nhanh chóng nhìn vào những hồ sơ, đó là những hồ sơ pháp lý chỉ ra rằng anh sẵn sàng và hoàn toàn tĩnh táo để đưa toàn bộ những tài sản và cổ phiếu của anh cho Vivian. Joe ký từng tờ giấy một cách chậm chạp; anh muốn để cho những vệ sĩ của anh có đủ thời gian để đến đây cùng với cảnh sát.
"Nhanh lên!" Vivian hối thúc.
"Joe căng tai ra nghe những âm thanh từ những chiếc xe nhưng không nghe được gì cả. Làm ơn hãy đến đây đúng lúc! Anh âm thầm cầu nguyện. Tờ giất cuối cùng đã được ký; Vivian giựt nó ra khỏi tay Joe va2a nhanh chống đi vào chiếc Limousine. Trước khi đi bà quay sang Simon và nhắn,
"Ông biết phải làm gì", và chỉ như thế bà bỏ đi. Simon ra hiệu cho những tên đồng bọn túm lấy Joe và bắt đầu tạo một vòng tròn quay quanh anh một cách chậm rãi.
"Bây giờ là tới lượt tôi trả lễ lại sự ưu đãi của cậu." Simmon nói và ném nhanh một nhát xuyên qua mặt Joe và đấm một cái ngay giữa mặt anh. Vết cắt đằng sau đầu Joe với một cú đánh bất ngờ và cảm thấy như thể một cơn gió đã hạ gục được anh. Trước khi Simon có thể tung một cú đấm khác, họ nghe tiếng hú còi với tóc độ nhanh đang đến gần. Một trong những tên thuộc hạ la lên,
"Cảnh sát!"
Mọi người bắt đầu chạy tán loạn khi họ nhận ra rằng có đến 2 chiếc trực thăng ở trên không đang bay vòng trong khu vực và trên mười chiếc xe cảnh sát đang tiến về phía họ. Ngay sau đó mọi thứ diễn ra một lúc, Simon nhanh chóng bỏ chạy và Joe đuổi theo hắn.
Ariel bị xô ngã ra đất, khi cô nhìn lên thì tên giữ cô lúc nảy đã ngồi lên xe với máy xe mở sẵn, đang chờ đợi đồng bọn của hắn ta nhảy vào xe với hắn. Xung quanh cô đều là cảnh sát, và những người đàn ông đang chạy vì sự sống của họ. Ariel nhìn thấy Joe và Simon; anh ấy đã bắt được Simon dưới tay mình và tay còn lại anh tiếp tục đấm vào người đàn ông đó liên tục.
Một chuyển động đột ngột ở phía trái đã làm Ariel chú ý, dưới ánh sáng mặt trời nó đã phản ánh một kim loại lấp lánh. Đó là một khẩu súng! Ariel bắt đầu chạy tới bên Joe; khẩu súng được nhắm thẳng vào Joe. Với bàn tay đang bị cột chặt đằng sau lưng, Ariel chạy nhanh nhất cô có thể; trái tim cô đập nhanh vì lo lắng cho Joe, cô tiếp tục cầu nguyện đừng nổ súng! Làm ơn đừng bắn! =============================================================================
Joe nhìn thấy Ariel đang chạy lại anh. Joe đặt Simon ngửa lên bằng cổ áo với một tay và với tay còn lại anh đấm một phát ngay chính giữa cằm của hắn ta và để lại đó một dấu thâm tím. Anh đánh Simon ngục xuống bãi cỏ và cười với Ariel. Ariel vẫn đang tiếp tục chạy rất nhanh, cô đã sắp đến được bên anh; Joe cảm thấy trái tim ngập tràn niềm tự hào khi anh chờ đợi Ariel chạy vào vòng tay anh. Cô ấy đáng giá hơn mọi thứ, anh không cần những thứ bẩn thỉu gì đó của Dreamer hoặc cuốn sổ, miễn là anh có cô là đủ.
Joe nhận ra rằng có điều gì đó không đúng khi anh nhìn thấy nỗi lo lắng trên khuôn mặt Ariel, cô nhanh chóng chạy vào vòng tay anh và đẩy anh ngã xuống bãi cỏ, khi anh ngã xuống anh nghe thấy tiếng nổ của một cây súng ngắn. Giống như một cảnh phim quay chậm, Joe đã sốc khi nhìn thấy Ariel té xuống một cách chậm chạp vào vòng tay anh. Anh ôm lấy cô và cảm thấy có gì đó ấm nóng đang chảy ướt bàn tay anh. Không! Lạy Chúa làm ơn đừng! Joe van xin. Anh nhìn xuống và tay anh đang dính đầy máu.
"Ariel...Ariel...ARIEL!!!!" Joe kêu tên cô nhiều lần, cô không đáp trả lại anh, khuôn mặt cô tái nhợt đi. Joe nhìn xung quanh một cách điên cuồng để tìm kiếm sự giúp đỡ,
"Ariel, em yêu... hãy ở lại với anh, ở lại bên anh nào, đừng rời bỏ anh!... Ariel đừng rời xa anh làm ơn, đừng rời xa anh... Anh rất cần có em,... ARIEL!" Joe hét lên đến khi giọng anh bị khàn đi, hét trong nỗi đau tột cùng nhưng chỉ có sự than khóc âm thầm, trái tim anh đang khóc trong nỗi đau đớn. _________________ ~~**~~ YuWiRu ~~ 888 từng centimet ~~**~~
 :•†•:.»«|._+~ SC VẠN TUẾ ~+_.|»«:•†•: •*¤*•,¸¸,CHÍNH NGHĨA HỘI MUÔN NĂM,¸¸,•*¤*• |
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
|
 |
|
rubytrinh
Mod


Age: 21
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 1059
Đến từ: U.S.
Job/hobbies:
|
|
 |
|
♥[Ar]lucky_star[Joe]♥
Wayback into love


Age: 17
Registration date: 16/06/2008
Tổng số bài gửi: 1286
Đến từ: Heaven ! In Joe' arms
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 17/2/2009, 10:59 |
|
|
Chap 15 hay quá ta! Rất nhẹ nhàng, dịu dàng - cái cách mà Ariel ôm Joe và 2 người khóc trong đêm tĩnh lặng. Tưởng tượng lại đã có lần Ariel ôm Joe từ đằng sau trong ISWAK... giá có pic ấy vào thì tuyệt! :*
ôi buồn quá.. sao Joe và Tif lại có thể... ôm nhau trong phòng làm việc nhỉ?Chỉ tội cho Ariel.. cô bé cứ luôn cố tỏ ra mình thật mạnh mẽ.. Nghe những lời Joe nói, tưởng tượng ra vẻ mặt của Joe .... buồn thật!
| Trích dẫn: | | Joe quyết định rằng cách tốt nhất là nên giữ khoảng cách với Ariel...đấy là cách duy nhất để bảo vệ trái tim anh. Joe biết ở lại chỗ làm thật muộn và gặp gỡ những người phụ nữ khác là việc làm sai trái, nhưng anh từ chối phải tin rằng mình có lẽ đã yêu Ariel...Nếu như mình có thể ôm một người phụ nữ khác trong vòng tay và không hề cảm thấy có lỗi...điều đó đủ chứng tỏ rằng mình không hề có chút cảm giác gì dành cho vợ mình...Mỗi khi Joe cố gắng qua đêm với một phụ nữ nào đấy, anh đều thấy gương mặt của Ariel hiện lên và không thể vượt qua nó. Joe không tin điều này, anh từ chối tin rằng đó là vì anh đã yêu vợ mình... |
ss Moon muôn năm , tác giả Cheng vạn tuế... ArJoe tuyệt vời... :P Thích Joe quá đi mất Joe ơi.. làm đủ mọi cách để chối bỏ suy nghĩ thật sự trg lòng mình... nhưng dù sao trong mọi trường hợp, Joe đã đại bại dưới tay Ariel.. thua thực sự rồi Joe ơi! =)) =)) Mau quay đầu đi, quay đầu là bờ... quay đầu lại là có thể nhìn thấy vợ yêu Ariel rồi! :*
He he, hết phần ss moon dịch. Giờ đọc tới của ss ruby... 2 ss năng suất khủng khiếp. làm bạn lăk mắt chậm tay run, ko theo kịp rồi! =)) =)) _________________
Baby boy 永遠永遠手牽手. 一步兩步一起走. 永遠永遠要記得.我們要一起生活. 不管晴天的時候. 不管下雨的時候 .不放開手到永久.我們要一起生活 |
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 17/2/2009, 11:56 |
|
|
Tuyệt đẹp. Cô ấy nằm đó, trên chiếc giường trắng muốt, mắt nhắm và khuôn mặt thanh thản một cách kì lạ. Cô thấy thật bình yên. Joe nhẹ nhàng đóng cửa lại và bước tới giường vợ mình. 2 năm, đó là khoảng thời gian Ariel chìm trong giấc ngủ, nhưng ngày nào Joe cũng mua hoa cho vợ mình và ngồi bên cạnh giường cô bé. Có những lúc anh đọc truyện cho cô nghe, có những lúc anh nghe nhạc cùng cô, nhưng hầu hết thời gian Joe luôn nắm tay Ariel và nói chuyện với cô. Bác sĩ đã nói rằng Ariel có thể nghe thấy tất cả những gì ở xung quanh cô bé, dù cô bé đang ngủ nhưng tâm trí của cô vẫn hoạt động, và rằng khi nào cơ thể Ariel sẵn sàng thì cô sẽ tỉnh dậy.
Joe đã mua tất cả những thiết bị từ bệnh viện về căn hộ của họ, anh muốn làm cho Ariel cảm thấy thoải mái nhất. Điều này không chỉ dành cho cô, mà nó còn dành cho cả anh nữa. Chỉ cần một ngày Joe thấy Ariel còn hơi thở, thì ngày đó anh vẫn chắc chắn rằng cô ấy luôn ở bên anh.
Anh đang chờ đợi vợ mình tỉnh dậy, cho dù là sau bao nhiêu năm nữa...chỉ cần là cô vẫn còn sống, chỉ cần rằng vẫn còn hi vọng vào sự tỉnh dậy của cô sau một giấc ngủ dài...Joe muốn giữ lại những khoảnh khắc ở bên Ariel, vậy nên mỗi ngày sau khi tan làm, anh đều về nhà và kể cho cô nghe ngày hôm nay của anh đã diễn ra như thế nào. Anh luôn đảm bảo với cô rằng gia đình của cô vẫn được bình yên, rằng các em cô luôn ngoan ngoãn và mẹ cô vẫn làm những công việc hợp pháp.
Vivian đã bị bắt và giam giữ trong tù một vài tháng, nhưng vì tình trạng không ổn định của mình nên bà ta đã được chuyển tới viện tâm thần. Joe biết một số điều điên rồ mà bà ta nói có thể là sự thật, anh nhận ra...Vivian đã bị chính cha ruột mình cưỡng bức, đấy chính là lí do khiến bà ta căm thù ông, và cũng đau đớn khôn nguôi. Simon, người rất gần gũi với mẹ anh cũng đã bị bắt và sẽ phải dành cả đời còn lại trong nhà tù.
Thật ngạc nhiên làm sao, Hu Ge và Rainie vẫn thường xuyên tới thăm Ariel, và Hu Ge nhanh chóng trở thành bạn tốt của Joe. Ella, với tính cách hoạt bát và nhiệt tình của mình đã khiến những ngày của Joe trở nên thú vị hơn, đặc biệt là khi cô tới cùng với Chun, bạn trai của cô bé. Joe có thể biết tại sao Ariel lại thân với cô bé đến vậy. Chun, sau một thời gian đã đầu hàng sự theo đuổi của Ella và để cho cô bé giữ chặt mình. Joe thì tin rằng đấy là bởi vì Chun đã mệt mỏi bởi sự theo đuổi của, trong khi Ella lại thực sự nghĩ rằng đó là bởi cuối cùng Chun đã nhìn thấy chân lí, rằng cô bé chính là tâm hồn tìm kiếm của anh.
Joe không muốn đọc cuốn nhật kí mà ông ngoại ( hay chính cha mình ) đã để lại, anh tin rằng có những bí mật trong quyển nhật kí có thể gợi mở thêm những bí mật nữa. Và anh không có đủ dũng khí cũng như quyền hạn để khám phá những bí mật của ông ngoại mình...có thể một ngày nào đó, Joe sẽ đọc quyển nhật kí, với Ariel ngồi bên cạnh anh...Vì vậy, anh đã cất quyển sổ trong một chiếc hộp và khóa nó lại, chờ cho đúng thời điểm.
Tập đoàn Dreamers giờ đây được điều hành bởi những thành viên trong Ban Giám Đốc. Joe không muốn giữ vị trí Chủ tịch hội đồng quản trị, anh không muốn có bất kì liên hệ nào với cái tập đoàn đó, nhưng bởi vì nó đã được ông ngoại anh dựng lên nên anh không muốn bán nó. Thay vì bán cổ phần của mình ở Dreamers thì Joe đã trao tặng những cổ phần đó cho những hội từ thiện ở Đài Loan, anh tin rằng đó cũng chính là điều mà Ariel muốn.
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Như mọi ngày, Joe mua một bó hoa tươi thắm và nhẹ nhàng mở cửa phòng vợ mình, điều đầu tiên đập vào mắt anh là cánh cửa sổ mở rộng với làn không khí trong lành của buổi sáng tràn vào phòng. Điều thứ hai Joe nhận ra là chiếc chăn ở trên giường đã được xếp lại như hình một người đang nằm, như thể có ai đó đã cố tình làm vậy, ai đó đang trốn anh...
Hoảng sợ, Joe giũ tung chiếc chăn ra, Ariel không có ở trên giường, anh cũng không tìm thấy y tá của cô nữa. Joe vội vã mở điện thoại ra và ấn số của y tá Lee. Không ai trả lời. Đột nhiên anh nghe thấy tiếng cươi khúc khích và mùi bếp núc tràn vào phòng. Không thể kiềm chế sự phấn kích, Joe chạy ra khỏi phòng và bước vào bếp.
Ariel...
Vợ anh...đang nấu nướng...cô bé thậm chí vẫn còn mặc nguyên bộ quần áo của bệnh viện.
Anh vẫn cứ đứng chôn chân tại chỗ, không thể tin được vào điều kì diệu trước mắt mình. Cuối cùng thì cô ấy cũng đã tình dậy. Anh theo dõi cô bé đập trứng vào trong chảo, anh nhìn cô cười và lắc đầu khi nghe thấy tiếng bíp của máy nướng bánh, rồi những chiếc bánh mì vàng ươm bật lên. Ariel với lấy bánh mì, đặt chúng vào trong đĩa, cô bé bắt đầu phết bơ lên những chiếc bánh, và ngay khi Ariel làm xong việc đó thì mùi cháy đã bốc lên từ chiếc chảo bên cạnh...
“Trứng của tôi” Ariel vội vã quay lại với chiếc chảo
Với một nụ cười tươi rói, cô bé đặt mỗi quả trứng vào trong một chiếc đĩa.Hài lòng với bữa sáng mà mình đã chuẩn bị, Ariel nghĩ đã đến lúc đánh thức chồng mình dậy. Cô bé quay lại và thấy Joe đang đứng đó, những giọt nước mắt chảy dài trên mặt anh. Joe thậm chí cũng chẳng buồn lau nước mắt, mắt anh nhìn chăm chăm từng cử động của Ariel, như thể anh lo sợ chỉ cần 1 cái chớp mắt cũng có thể khiến cô bé biến mất...
“Joe” Ariel thì thầm,giọng cô bé run rẩy đến mức không thể tiếp tục, những giọt nước mắt cũng bắt đầu lăn dài trên má Ariel.
“Joe” nhanh như một luồng sáng, cô bé chạy lại phía anh và nhảy lên, hai chân Ariel vòng chặt quanh bụng Joe, cô mỉm cười hạnh phúc khi thấy tay anh vòng qua người cô, siết chặt.
“Em tỉnh dậy khi...?” Joe hỏi.
“Tối qua” Ariel trả lời.
“Sao em không...?”
“Bởi vì em muốn dành cho anh một sự ngạc nhiên, em cũng muốn cảm ơn anh bằng cách chuẩn bị bữa sáng” Ariel trả lời mà không cần nghe hết câu hỏi của Joe.
Đúng vậy, Ariel muốn cảm ơn Joe về mọi thứ, cô muốn cảm ơn anh vì đã luôn ở bên cô, cô muốn nói với anh rằng cô biế, anh đã ở bên cô từng ngày, từng tháng, từng năm, và rằng cô đã nghe thấy tất cả những gì anh chia sẻ với mình. Ariel muốn cảm ơn Joe vì anh đã giữ cho cô được sống, đã cho cô sức mạnh và lí do để đấu tranh, bởi cô muốn được sống cùng anh, được trở nên già nua cùng anh. Cô có rất nhiều chuyện muốn nói với anh, nhưng lúc này,cô chỉ cảm nhận được vòng tay anh đang ôm chặt mình, cảm nhận được nụ hôn của anh đang đặt trên môi mình...Cả đời, cô còn cả phần đời còn lại để chia sẻ với anh...
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ THE END ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ _________________
Gọi giấc mơ về |
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 17/2/2009, 12:02 |
|
|
Vậy là Hồi ức tình yêu đã kết thúc, em xin chân thành cảm ơn bác tác giả và 2 bạn Mun + Ruby đã dịch cái fic này cho chúng em đc thưởng thức, Vâng, xin cảm ơn :*
Há há
Fic hết thật rồi, quả thật thich nhất chap cuối, cái cách mà tác giả miêu tả, quá cuốn hút, nó nhẹ nhàng nhưng thật sự rất xúc động, Joe đã đợi Ariel suốt hai năm, giờ đây Joe chỉ còn 7 ngày để tim lại tình yêu =)) =)) _________________
Gọi giấc mơ về |
|
 |
|
rubytrinh
Mod


Age: 21
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 1059
Đến từ: U.S.
Job/hobbies:
|
|
 |
|
lonely176
Mod


Age: 17
Registration date: 23/12/2008
Tổng số bài gửi: 840
Đến từ: Secret garden
Job/hobbies: hú hét, múa may quay cuồng,
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 17/2/2009, 14:03 |
|
|
, vỗ tay hoan hô ss mun và ss Ruby phát, em iu hai ss quá, iu vô bờ vô bến, không ngờ hai ss làm việc thật nhiệt tình, hai ss thật pờ rồ =))=))=)). trong vòng một ngày, chính xác hơn là một buổi sáng, fic Hồi ức tình yêu đã được các s up hết lên.=))=)). Cmt cho fic: Thik nhất hai chap cuối, rất hay, rất cuốn hút và vô cùng cảm động, ARJ thật tuyệt vời, èo chả còn lời nào để nhận xét cả, fic thật sự rất hay. Cám ơn ss mun và ss ruby rất rất nhìu  _________________
|
|
 |
|
cuncon
Good member


Age: 27
Registration date: 16/11/2008
Tổng số bài gửi: 68
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 17/2/2009, 17:23 |
|
|
Thế là cuối cùng fic cũng kết thúc thật tròn trịa, sau những lần cố tình lẩn tránh tiếng nói của con tim Joe cũng thừa nhận rằng mình yêu A hơn mọi thứ trên đời A cũng vậy. A trong fic này thật mạnh mẽ, cá tính. Sau cơn mưa trời lại sáng. sau những gian khổ thử thách AJ lại bên nhau mãi mãi. cảm ơn hai bạn MOON, RUBY rất nhiều hai bạn thật tài tình, nhiệt tình sống hết mình ... hoanhô... ngưỡng mộ đỉnh cao, dịch hay tuyệt đối ( chả biết nói gì nữa) xin nghiêng mình cảm ơn hai bạn lần nữa( chả còn từ nào để thể hiện nữa ngoài hai tiếng cám ơn)... mong hai bạn tiếp tục phát huy khả năng dịch fic về AJ hơn nữa ... ôm hai bạn nhiều vô cùng nhiều...riêng bạn MOON tiếp tục thai nghén để rùi sản sinh fic của mình nhé. còn bạn RUBY thì làm tốt hơn nữa chức vụ thư ký CNH ( đã tốt rùi nay còn tốt hơn) để bà con trong SC được nhờ. cho cuncon bắt tay mần quen thắt chặt tình thương mến thương với hai bạn lần nữa. thanh sờ kui 350 đồng của bé MOON nhé, có dịp ss sẽ hậu tạ em nhiều .... |
|
 |
|
cherry7389
Mod


Age: 20
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 312
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 17/2/2009, 21:01 |
|
|
hết rồi, hết rồi, ss moon em hận ss, hết fic mà chả nhá cho em 1 câu, làm em suýt nữa ngất vì sốc. Đoạn cuối xúc động quá, những 2 năm joe chăm sóc cho ari, chờ đợi người vợ yêu dấu của mình sẽ tỉnh lại mà ko hề nghĩ đến chuyện gì khác, tình yêu đúng là 1 thứ kì lạ. Ngưỡng mộ qúa. Iu joe quá. Iu cái cách ngày nào cũng ngồi bên kể chuyện và tâm sự với vợ iu, iu cái cách nhìn người vợ iu trong bếp mà nước mắt lăn dài. bravo. Đề nghị ss moon tiếp tục phát huy _________________
 Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là 1 hạnh phúc. Thời gian thích hợp gặp một người ko thích hợp là 1 sai lầm. Thời gian ko thích hợp gặp một người ko thích hợp là 1 viển vông. Thời gian ko thích hợp gặp một người thích hợp là 1 nuối tiếc. |
|
 |
|
♥[Ar]lucky_star[Joe]♥
Wayback into love


Age: 17
Registration date: 16/06/2008
Tổng số bài gửi: 1286
Đến từ: Heaven ! In Joe' arms
Job/hobbies:
|
|
 |
|
suzhao
Admin


Age: 24
Registration date: 17/05/2008
Tổng số bài gửi: 589
Đến từ: Fullhouse
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 18/2/2009, 14:16 |
|
|
hihi, các bạn dik hay quá, chuẩn quá, su ngưỡng mộ, qua h su đọc hết cả fic roài, đọc một lèo, sướng.cám ơn ruốc, mun iu, và những ai góp công vô đây, hí tội nghiệp bạn joe wa, bạn ý có một ông bố - ông ngoại chuẩn, đỉnh điểm của mất dạy, loạn luân. tại sao lại có người bỉ ổi như thế chứ. Lúc đầu su cg ghét mẹ joe trong đây lắm, trách bả sao ác độc, muốn giết cả con mình, nhưng rồi su thấy tội bà, bị chính bố đẻ làm nhục, có con, thì ko điên, ko loạn mới lạ. hic. bạn arjoe trong fic này hay ứ chiu đc, su hơi ghét đoạn joe và tif, gì mà... hix. Ơ nhưng mà tóm lại là hay. xiexie nimen. mun, tìm tiếp đê, hoho _________________

 |
|
 |
|
|
[Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] |
|
|
| Trang 7 trong tổng số 8 trang |
Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  |
|
| Permissions of this forum: |
Bạn không có quyền trả lời bài viết
|
|
|
|
|
|
| | |