
NEW HOUSE: http://starcouples.org/home/index.php
http://starcouples.org/home/index.php
|
| BÀI GỬI | NGƯỜI GỬI | THỜI GIAN
|
| Happy Birthday to MoMo!!!! | cOs_silly | 20/4/2009, 14:43
|
| [short fic] Red Rose | AirZen | 20/4/2009, 12:39
|
| [short fic] NÓ...VỎ ỐC ...VÀ ĐOM ĐÓM | wind_89 | 17/4/2009, 20:58
|
| SC Hà Nội off off off !^o^ | wind_89 | 15/4/2009, 21:26
|
| [short fic] Liệu Quá Khứ Có Thể Ngủ Yên | AirZen | 15/4/2009, 15:37
|
| [short fic] Bỗng dưng muốn khóc | jessica | 12/4/2009, 19:59
|
| (¯`·.*[short fic] First love*.·´¯) | pe kua | 11/4/2009, 22:20
|
| Hồ Chí Minh City off Thứ 7 ngày 4.4.09 | Naflo | 11/4/2009, 17:48
|
| Happy birthday to sư phụ Green! | greenavocado | 10/4/2009, 19:42
|
| Đại hội võ lâm - Tranh bá thiên hạ. | Naflo | 4/4/2009, 16:56
|
|
|
[Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] |
|
|
| Tác giả |
Thông điệp |
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 18/12/2008, 18:48 |
|
|
Memories of love - Hồi ức tình yêu Tác giả : Cheng26
Sau mấy ngày mầy mò thì Mun em đã tìm ra 1 fic mà theo cá nhân em thấy thì nó khá là...ổn, vậy nên em quyết dịch để cùng chia sẻ với mọi người, hy vọng cả nhà cùng thưởng thức :*
Casting : Joe Cheng, Ariel Lin, Rainie Yang, Hu Ge, Ella Chen, Wu Chun.
Thanks Cheng 26@AF :D ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Tiếng nhạc nền vang lên thật du dương, những quý ông quý bà phục trang lộng lẫy đang khiêu vũ theo giai điệu của bài hát. Ariel đứng cạnh cánh cửa ra vào với một khay thức ăn trên tay, cô bé cảm thấy choáng ngợp vì khung cảnh trước mắt mình. Cả căn phòng được bày trí toàn những đồ bằng vàng thậtvà nội thất đắt tiền. Tất cả mọi người có mặt trong phòng đều ăn mặc thật thời trang và sang trọng, bọn họ toát lên một vẻ giàu có không thể chối cãi và cùng nhau khiêu vũ suốt tối. Vậy, đây là cuộc sống của những người giàu có ư? Ariel thầm nghĩ.
“Ariel, nhanh lên còn phục vụ đồ ăn. Con còn đứng đó làm cái gì thế hả?” tiếng Mama Chang hét vọng lên từ dưới bếp. Ariel vội vã chạy đi.
“Con xin lỗi Mama…con tới ngay đây ạ”
Đây là lần đầu tiên mày phục vụ cho giới thượng lưu, tốt nhất là đừng có mắc bất kì sai lầm nào hết! Ariel thầm nhủ. Cô bé vẫn luôn tự hỏi rằng cuộc sống của mình sẽ như thế nào nếu không còn phải lo lắng về vấn đề tiền bac? Cô đã sống cả đời ở Đài Bắc, tham gia vào thế giới thượng lưu này chỉ thông qua việc phục vụ những người giàu có và nổi tiếng. Đôi khi cô bé cũng thắc mắc không hiểu mình đã may mắn hay đen đủi khi nhận được học bổng của trường cao trung. Ở thời điểm đó, Ariel đã tin rằng mình là cô bé may mắn nhất thế giới này…nhưng chỉ sau 4 năm học tại ngôi trường đó, cô bé lại ao ước giá mình có thể quay ngược thời gian và từ chối cái học bổng đó. Trong trường cô đầy rẫy những đứa trẻ thò lò mũi xanh, những đứa luôn tin rằng cả thế giới này đều phải quỳ gối trước mặt mình chỉ bởi bố mẹ chúng có nhiều tiền. Những cô gái thượng lưu đều có tài xế riêng, mỗi ngày họ sẽ lái xe đưa các cô tới trường, nơi các cô gãi sẽ ngồi buôn chuyện với nhau và khoe mẽ với những bộ quần áo đắt tiền…và sau giờ học thì tài xế sẽ lại tới đón họ về nhà.
Ahh…chắc hẳn sẽ rất thảnh thơi khi những mong muốn xa xỉ của mình đều được đáp ứng…nhưng thế hẳn cũng rất buồn. Ariel lắc đầu, gạt khỏi tâm trí mình những ước mơ viển vông đó. Cô bé bước thẳng tới chỗ một nhóm người đang cười nói rất vui vẻ, và khi tới gần Ariel chợt nhận ra trong số họ có một vài nữ sinh học cùng trường cô.
“Phải nhớ mời tất cả mọi người những đồ ăn mà con mang lên, và cũng phải đảm bảo rằng con đi quanh phòng đủ 1 lượt đấy nhé” Ariel nhớ lại lời Mama Chang nói với mình trước khi buổi tiệc bắt đầu.
“Chúng ta đã được chọn làm nơi phục vụ đồ ăn cho buổi tiệc, đây là một cơ hội tốt để mở rộng công việc làm ăn của chúng ta. Buổi tiệc chào mừng nhà họ Cheng trở về, chúng ta phải phục vụ thật tốt nếu muốn có vinh dự được tiếp tục phục vụ trong những buổi tiệc tiếp theo của giới thượng lưu”
Ariel nhớ như in những lời nói của Mama Chang, cô bé miễn cưỡng bước lại chỗ nhóm người đang cười cợt rôm rả kia.
“Ôi chúa ơi! Các cậu có thấy Joe Cheng đẹp trai đến thế nào không? Mình không thể tin được sao anh ấy lại có được làn da rám nắng như vậy. Mình nhớ là cha mình đã nói gì đó về việc anh ấy chỉ mới từ New York trở về” một cô gái lên tiếng.
“Có vẻ như việc sống ở nước ngoài đã dạy anh ấy rất nhiều thứ thì phải, các cậu có nhìn thấy mái tóc của Joe không?...Nó thật tuyệt vời, mình ước được một lần chạm vào mái tóc ấy” một cô khác nói.
“Đừng nói đến chuyện cham vào tóc anh ấy, mình muốn làm được nhiều hơn thế kia” ai đó nói. Ariel nhận ra đấy là Tiffany Xu, một nữ sinh cùng lớp cô. Tiffany là một trong những nữ sinh nổi tiếng nhất trường. Tiffany không những xinh đẹp mà còn rất thông minh. Có vẻ như tất cả các nam sinh trong trường đều yêu thích cô ấy. Tiffany tuyệt vời, xinh đẹp, thông minh và là người thừa kế cả một công ty mỹ phẩm rất có tiếng ở Đài Loan.
Ariel hít thật sâu rồi thận trọng bước thẳng tới chỗ các nữ sinh.
“Xin…Xin lỗi, các cô có muốn dùng một chút đồ ăn không?” Ariel hỏi. Tất cả bọn họ đều quay lại nhìn cô bé, một vài người trong số đó nở nụ cười tự phụ.
Một cô gái nói “Ồ…không phải cô ấy trông rất quen ư? Cho dù mặc đồng phục khác, cô ấy vẫn khiến mình nhớ đến con chuột nhỏ trong lớp chúng ta” Câu nói làm các cô khác cười vang cả một góc phòng.
Tiffany kiêu kì nói “Thôi nào, chúng ta phải cư xử đúng mực chứ nhỉ. Dù là chuột thì cũng cần kiếm sống mà” Sau đó một cô gái liến chộp lấy một miếng đồ ăn trên khay của Ariel và cắn một miếng nhỏ.
“Vị của nó thật ghê quá, hãy quay lại với một đĩa thức ăn mới làm đi”
“Nhưng chúng mới được chế biến mà, chúng vẫn còn nóng đó” Ariel nói, hơi thắc mắc một chút vì khay đồ ăn này cô bé mới chuẩn bị cách đây không lâu.
“Sao cô dám cãi lại nhỉ? Quay lại nhà bếp và mang cho chúng tôi một khay đồ ăn khác nhanh lên” Tiffany yêu cầu. Ariel khẽ nhìn xung quanh và nhận thấy các vị khách mời đã bắt đầu chú ý đến họ. Cô bé không muốn rắc rối, cô cúi đầu nói
“Tôi xin lỗi, tôi sẽ quay lại với một khay đồ ăn khác” Arie lùi 1 bước rồi quay lại, nhưng cô bé đã bị mất thăng bằng và va phải một ai đó. Cô cảm thấy mình đang ngã xuống, khay đồ ăn trượt khỏi tay cô bé và bay lên không trung. Ariel lê cả tay lẫn chân trên sàn, cố chụp lại khay đồ ăn, nhưng cô bé vô tình vấp phải chân một ai đó và nằm dài ra sàn nhà cùng lúc khay đồ ăn rơi xuống đầu cô bé.
Chính là đây, chính là nơi tận cùng của thế giới đây. Đây chính là cảm giác bẽ bàng ư? Ariel nghĩ và mong ước một cách mãnh liệt rằng san nhà sẽ nứt một lỗ để cô bé có thể chui xuống ngay lúc này.
Các cô gái cười to vì cảnh tượng trước mắt mình, họ chỉ vào Ariel và càng cười to hơn nữa khi cô bé cố gắng đứng dậy mà không được. Tiffany nói
“Ồ, tôi không định ngáng chân cậu đâu!”
Ariel cảm thấy nước mắt đang trào lên, cô bé cố gắng ngăn chúng lại nhưng ý nghĩ về sai lầm cô mắc phải và Mama Chang sẽ phải bẽ bàng thế nào vì cô khiến Ariel muốn khóc to hơn. Chính thế, Mama Chang sẽ sa thải mình mất thôi. Ariel rên rỉ và cố gắng ngồi dậy. Thức ăn vương vãi xung quanh cô bé, và một vài người phục vụ khác đang chạy tới chỗ cô, trong đó có Ella, người bạn thân nhất của Ariel. Ella lau mặt Ariel bằng một cái khăn giấy và hỏi
“Cậu không sao chứ? Lũ quỷ cái khốn kiếp đó…nếu chúng ta đang ở một nơi khác, mình sẽ…” Ariel lắc đầu nói
“Xuỵt…im lặng nào, bọn họ vẫn ở gần đây mà…Mình không muốn gây thêm rắc rối cho mẹ cậu nữa!”
Ella thở dài và giúp Ariel đứng dậy.
“Mẹ sẽ hiểu mà…mẹ biết đó không phải là lỗi của cậu” Hai cô gái lau dọn đống thức ăn trên sàn rồi đi thẳng về nhà bếp.
“Tốt nhất nên có chuyện gì hay ho xảy ra trong tối nay, nếu không mình với cái khay đồ ăn sẽ là tin tức bàn tán vò sáng mai! Mẹ cậu sẽ không bao giờ có cơ hội được phục vụ tại những bữa tiệc lớn như vậy nữa” Ariel giận dữ rên rỉ với chính bản thân mình. Khi hai cô gái quay về đến nhà bếp thì họ chợt nghe tiếng xôn xao từ phía ngoài.
“Chúa ơi! Đó có phải là Joe không? Cô gái đi cùng anh ta là ai vậy?” Ariel quay lại và nhìn thấy một người đàn ông rất đẹp trai đang cùng một cô gái xinh xắn bước đi tay trong tay. Anh ta đang tiến thẳng lên sân khấu, phía sau anh là một phụ nữ đứng tuổi đang chạy theo, như thể bà cố gắng ngăn anh lại. Chàng trai bước lên sân khấu và cầm lấy micro
“Như mọi người đã biết, tôi là Joe Cheng. Tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn vì bữa tiệc chào mừng chúng tôi trở về Đài Loan. Tôi và cha mẹ mình đã sinh sống ở Mỹ trong vài năm trở lại đây, đủ để tôi dành tình yêu cho phương Tây…Nhưng Đài Loan mới là quê hương tôi. Vì vậy, tôi muốn nhân cơ hội này để giới thiệu với các bạn một người rất gần gũi với tôi” Joe quay lại kéo cô gái xinh đẹp lên đứng cạnh mình. Ariel thấy người phụ nữ ở dưới đưa đưa tay lên bịt miệng mình lại và lắc đầu liên tục. Còn có một người đàn ông đứng tuổi đang bị kiềm giữ bởi hai người đàn ông có dáng vẻ như vệ sĩ.
Uhm…có lẽ là cha mẹ…không đồng ý với cậu con trai về việc cậu ta tự lựa chọn bạn gái cho mình. Ariel nghĩ. Bị thu hút bởi những gì đang diễn ra, Ariel và Ella nhìn lên sân khấu một cách tò mò và chờ đợi anh chàng đẹp trai tiếp tục bài diễn văn.
“Người con gái đang đứng đây thật sự rất quan trọng đối với tôi, tên cô ấy là Rainie Yang. Cô ấy là con gái của thầy giáo tôi, người đã không may qua đời vào năm ngoái. Tối nay tôi muốn giới thiệu cô ấy với các bạn vì tôi đã có kế hoạch cưới Rainie”
Rainie kinh ngạc nhìn Joe, sau đó cô gái quay lưng chạy khỏi sân khấu, Joe chạy theo cô ta. Hai vị cha mẹ còn đang ngạc nhiên thì quay lại ôm nhau cùng an ủi.
Hơn hai trăm con người trong căn phòng đột ngột im lặng. Không khí căng thẳng tột độ, Ariel cảm giác cô có thể cắt đứt nó bằng một con dao. Đột nhiên có tiếng thét thất thanh từ chỗ những cô gái trẻ “ Không…không…anh ấy không thể làm thế, không thể! Tôi muốn trở thành vợ anh ấy” và một thiếu phụ đứng tuổi thì thầm với bạn mình “Bố mẹ cậu ta hẳn rất kinh ngạc! Hãy nhìn mặt họ mà xem. Họ sẽ không bao giờ đồng ý để người thừa kế duy nhất của mình cưới một cô gái ko thuộc dòng dõi như vậy. Thật la nực cười!” và người bạn của bà ta tra lời “Nhưng như thế chẳng phải rất lãng mạn sao? Có thể cô ta không thuộc giới thượng lưu, nhưng cô ta có vẻ xinh đấy chứ!”
Chỉ trong một phút, cả căn phòng lại tràn ngập trong những tiếng hét thất thanh đến khó tin, tiếng cười nói như thể mọi người coi đó là một trò đùa. Trong đời Ariel chưa bao giờ được chứng kiến nhiều cảm xúc lẫn lộn đến vậy của mọi người, cô bé quay sang Ella thì thầm “Mình cảm thấy tiếc cho bất kì cô gái nào sẽ trở thành vợ gã Joe Cheng này. Hãy nhìn xem anh ta tự phụ như thế nào? Anh ta thậm chí còn không thèm hỏi xem cô gái đó có đồng ý hay không?” _________________
Gọi giấc mơ về
Được sửa bởi moon ngày 17/2/2009, 12:05; sửa lần 2.
|
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 18/12/2008, 19:20 |
|
|
Khoảnh khắc mà Rainie chạy khỏi sân khấu, Joe liền chạy theo cô. Anh nhìn thấy những vệ sĩ của mình cũng đang bám theo sau lưng anh. Khốn kiếp! Joe nghĩ, ở chốn Đài Loan quái quỷ này mà họ vẫn đối xử với anh như thể anh không thể tự chăm sóc cho bản thân mình vậy. Anh đã từng hy vọng rằng khi về tới Đài Loan anh sẽ được tự do hơn, nhưng thật không may…cho dù ông anh đã mất được vài tháng nhưng Joe vẫn phải sống dưới sự che chở của các vệ sĩ do ông anh đã thuê.
“Rainie, dừng lại” Joe hét lên. Cô quay lại nhìn anh và lại càng chạy nhanh hơn. Tại sao cô ấy có thể chạy nhanh đến thế nhỉ? Joe đã từng nghĩ rằng Rainie là một cô gái rất mảnh mai với vẻ ngoài thật mong manh, nhưng sao cô ấy nhanh nhẹn thế nhỉ? Cuối cùng Joe cũng bắt kịp được Rainie và túm lấy tay cô.
“Chúng…ta…cần…nói chuyện” anh nói qua hơi thở gấp gáp. Rainie rút tay khỏi anh và trả lời một cách giận dữ “Em không có chuyện gì để nói với anh hết”
“Ồ, nhưng anh lại có rất nhiều chuyện cần nói với em” Joe trả lời. Rainie túm lấy mái tóc dài của mình và bắt đầu dùng ngón tay xoắn chúng lại. Joe biết mỗi khi cô làm thế có nghĩa là Rainie đang rất căng thẳng.
“Tại sao anh lại làm thế hả Joe? Tại sao anh phải làm em xấu hổ trước mặt hàng trăm người như vậy? Em thật sự không là gì đối với anh ư?” Rainie hỏi, nước mắt bắt đầu tràn lên mắt cô và cô gần như thì thầm câu hỏi này.
Ngạc nhiên, Joe nói “Em có ý gì khi nói anh làm em xấu hổ? Chẳng phải lúc ngồi trên máy bay em đã nói với anh rằng am muốn anh cho em thấy cảm giác của anh đối với em là gì hay sao? Vậy đó, anh muốn lấy em”
Rainie lắc đầu.
“Đấy không phải là điều em muốn anh làm, anh biết thế mà”
Cô bước ra xa Joe hơn một chút rồi nói
“Chúng ta tới từ hai thế giới khác nhau…anh và em…Lí do duy nhất khiến anh muốn lấy em chỉ là vì anh cảm thấy phải có trách nhiệm với cái chết của cha em. Em không muốn sự thương hại của anh và cũng không cần lòng tốt như thế” câu cuối cùng Rainie đột nhiên hét lên rồi bỏ Joe đứng lại nơi đó một mình
Cô vẫy 1 chiếc taxi vừa trờ tới và bước vào trong xe, Joe lúc này mới tỉnh ra và hét lên theo sau chiếc xe
“Em có ý gì khi nói chúng ta tới từ hai thế giới khác nhau? Em có hiểu anh thấy khó chịu đến thế nào khi thậm chí không thể biết được mình là ai trên cái thế giới này, chỉ bởi tất cả những thứ quỷ quái đó đều đã được quyết đinh sẵn cho anh không? Đúng, anh muốn được hòa mình vào trong thế giới của em. Hai thế giới khác nhau lag thế quái nào?”
Chiếc xe đã đi xa, Joe co chân đá một cục gạch nằm bên vệ đường và hét ầm lên
“Mẹ kiếp! Rốt cuộc là em muốn cái quái gì ở anh nữa đây hả? LÀ GÌIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII?”
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ 1 tuần sau ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
“Tôi cần phải nói chuyện với Rainie”
Joe nói qua điện thoại. Ở đầu dây bên kia, Gong Li, cô của Rainie im lặng một vài giây rồi cuối cùng cũng trả lời
“Nó không có nhà. Mà cho dù có ở nhà thì nó cũng không muốn nói chuyện với cậu đâu”
“Nói với cô ấy là tôi sẽ tới ngay…” Joe nói xong rồi gác máy. Anh ngồi vào chiếc BMW màu đen mới coóng và lái hết tốc độ tới nhà Rainie, chỉ chưa đầy 15 phút sau anh đã ở trước cửa nhà cô. Joe khẽ thở dài, anh vẫn không hiểu tại sao Rainie lại cảm thấy buồn vì anh? Tại sao cô ấy lại làm vậy? Khi Joe tới thì Rainie đã đứng ngoài cửa đợi anh. Mắt cô đỏ ngầu vì khóc nhiều, còn gương mặt Rainie thật hốc hác. Joe ra khỏi xe và chạy tới ôm cô ấy, Rainie giữ chặt anh trong một vài phút rồi đột nhột đẩy anh ra xa.
“Hãy chia tay đi” Rainie nói và ngước mắt lên nhìn Joe, anh có thể thấy sự cương quyết trên mặt cô. Hơi ngạc nhiên, Joe nhìn chằm chằm vào Rainie.
“Em muốn chia tay…em không nghĩ rằng chúng ta sinh ra để dành cho nhau, chúng mình chỉ đơn giản là hai thế giới hoàn toàn trái ngược nhau”
Joe im lặng, anh đứng tựa người vào chiếc xe một lúc lâu. Anh nhìn thẳng vào mặt Rainie và nhận thấy cô vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh của mình, có vẻ như cô hoàn toàn nghiêm túc về những gì mình vừa nói.
“Anh muốn biết tại sao em muốn chia tay? Có phải vì những gì xảy ra tuần trước?” Joe hỏi
“Nó chỉ là một phần lí do” Rainie trả lời.
Joe bật cười “ Chuyện quái gì thế này? Tại sao em không cảm thấy hạnh phúc? Bất kì cô gái nào cũng sẽ vui mừng khi anh thông báo với mọi người rằng anh chú ý tới cô ta”
“Chỉ thế thôi Joe ạ. Em không phải là “một cô gái bình thường” và không, em chẳng hề thấy hạnh phúc với những gì diễn ra vào tuần trước. Và nếu anh thật sự hiểu em thì anh sẽ biết lí do tại sao em lại buồn vì anh” Rainie buồn bã nói.
Cô quay lưng lại phía Joe và nhẹ nhàng nói
“Thời gian này em không muốn gặp anh Joe ạ…Em cần thời gian để làm quen với cuộc sống ở Đài Loan…em không hối hận vì anh là mối tình đầu của em…em cũng muốn hàn gắn tình bạn của chúng ta, nhưng có lẽ chỉ thế này thôi”
Rainie bắt đầu bước thẳng vào nhà. Khi cô mới đi được vài bước thì đã cảm thấy có ai đó túm lấy tay mình. Joe bắt cô đối diện với anh, họ đứng thật gần, gần đến nỗi Rainie có thể cảm nhận được hơi thở của anh khi Joe rít lên vì giận dữ
“Vậy là em thật sự muốn chia tay? Đó có thật sự là điều em muốn không? Em đã quên những lời cha mình nói trước khi qua đời rồi ư?”
Rainie đẩy Joe ra và giận dữ hét lên với anh
“Có, em vẫn nhớ tất cả những gì cha đã nói. Ông muốn chúng ta cùng nhau, muốn chúng ta có một tương lai tươi sáng cùng nhau. Ông muốn anh chăm sóc em. Nhưng anh có hiểu không hả Joe? Đấy không phải là điều em muốn. Em không muốn anh yêu em chỉ vì cha em yêu cầu thế. Anh rất thông minh cơ mà, vậy tại sao những gì liên quan đến cảm giác của em anh lại không thể hiểu hả Joe?”
Joe cố gắng túm lấy Rainie một lần nữa nhưng cô đã lại đẩy tay anh ra
“Em ghét việc em yêu anh! Em ghét cái cách em yêu anh hoàn toàn khác cách anh yêu em, và anh chẳng hiểu gì cả. Em hy vọng một ngày nào đó anh sẽ biết được tình yêu đơn phương là như thế nào...khi đó anh sẽ hiểu những cảm giác mà em đang phải trải qua ngay lúc này…tạm biệt Joe”
Rainie đẩy Joe tới chỗ đậu xe của anh, cô mở cửa xe và ấn anh vào bên trong
“Nhưng…anh…” Joe cố gắng nói nốt những gì anh muốn nói nhưng Rainie đã chạy vụt vào trong nhà mà không nghe anh.
“Nhưng…nếu những cảm giác anh dành cho em không phải là tình yêu, vậy thì anh muốn em dạy cho anh hiểu tình yêu là gì…” Joe thì thầm với chính bản thân mình.
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
Đêm đó Joe không thể ngủ được, những lời nói của Rainie cứ vang vọng mãi trong đầu anh.
“Anh không hiểu em, anh không hiểu tình yêu là gì!” Joe bước xuống giường, chộp lấy chiếc áo khoác và bước ra ngoài balcon, anh ngẩng mặt lên để đón những làn gió đêm và hít thở thật sâu…
“Em nói đúng Rainie, anh không hiểu thế nào là yêu…anh đã nghĩ rằng những cảm giác dành cho em là tình yêu, nhưng em lại nói với anh rằng đấy không phải tình yêu. Vậy thì tình yêu là gì?” Joe thì thầm với chính bản thân mình.
Joe nhớ lại những lời nói của thầy giáo anh “Con có yêu Rainie không? Làm ơn hãy chăm sóc cho nó…Ta không thể ra đi thanh thản nếu không chắc chắn rằng con sẽ chăm sóc nó, hứa với ta đi Joe, hãy hứa đi!” Khi đó họ đang ở trong phòng cấp cứu của bệnh viện, máu vương vãi khắp mọi nơi. Rainie nằm trên giường cạnh cha cô, những tuýp thuốc ở xung quanh người cô, và một chiếc máy thở được nối với người cô. Tối hôm đó Joe là người cầm lái, anh bước sang tuổi 21! Tuổi được phép uống rượu bia tại các quán bar, và hôm đó cũng là ngày Rainie tốt nghiệp trung học. Thầy giáo của anh, ông Yang thì được nhận bằng khen vì những cống hiến của ông trong việc xuất bản sách. Có quá nhiều việc để ăn mừng, và 3 người bọn họ đã cùng tổ chức buổi tiệc nhỏ. Họ đã trao đổi với nhau thật nhiều mẩu chuyện, có quá nhiều điều để chia sẻ. Joe nhớ là anh đã uống hết cốc bia này tới cốc khác, cùng cười với Rainie và người thầy mà anh hết sức kính trọng. Nhìn cái cách Rainie nói chuyện với cha mình, Joe nhận ra mối quan hệ thông thường giữa các bậc phụ huynh và con cái. Đó là một cuộc nói chuyện thật cởi mở, cho và nhận…không hề giống mối quan hệ giữa anh và cha mẹ mình.
Joe không bao giờ được phép cười đùa với người cha nghiêm khắc vốn là giám đốc của một công ty lớn, không được ôm mẹ anh theo cái cách mà Rainie ôm cha cô ấy. Những cuộc trao đổi thông thường giữa anh và cha mẹ mình sẽ là “Con được mấy điểm bài kiểm tra đó?” hay “Người thừa kế của một công ty lớn sẽ không cư xử như thế! Đừng có làm ô nhục gia đình này!”
Joe không nhớ được là tai nạn đã xảy ra như thế nào. Có một mảnh vỡ nào đấy về những gì đã xảy ra trong đêm đó, nhưng nó không đủ để anh nhớ chính xác những gì đã diễn ra. Anh nhớ rằng mình đã tỉnh dậy bởi tiếng còi báo động, xung quanh anh là những tiếng gào thét, tiếng la hét cùng với nỗi khiếp sợ khi hai thân thể của thầy giáo anh và Rainie được lôi ra khỏi xe. Joe được xuất viện sau 1 tuần, nhưng Rainie và cha cô ấy phải ở lại đó hơn 1 tháng…và thầy giáo anh đã qua đời trong bệnh viện. Joe cảm thấy đau nhói trong lồng ngực “Em xin lỗi thầy, em xin lỗi” lời thì thầm của anh tan vào trong không trung. _________________
Gọi giấc mơ về
Được sửa bởi moon ngày 17/2/2009, 12:06; sửa lần 1.
|
|
 |
|
cherry7389
Mod


Age: 20
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 312
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 18/12/2008, 20:02 |
|
|
fic mới thanks ss nha, có fic mới là em vui rồi, mặc dù 2 chap đầu chưa thấy ari và joe gặp nhau. Tình yêu của rainie và joe tan vỡ liệu có phải là mở đầu cho một tình yêu thật sự giữa joe và ari ko ss ? Em đoán là vậy nhưng em nghĩ những nỗi đau mà rainie phải gánh chịu sẽ ít hơn những gì mà ari sắp phải đối mặt. Em thấy thương cho rainie, tình yêu đúng là cái thứ khó hiểu nhất mà, là thứ mà ta ko bao giờ có thể điều khiển được cả. Đợi chap sau coi ari và joe gặp nhau thế nào. p/s: em thấy có rất nhiều fic về arjoe nhưng mà em dốt tiếng anh cực nên thấy mọi người trans thì em mừng ghê gớm, dạo này ít fic về arjoe nên em hơi bùn |
|
 |
|
pe kua
Thành viên kỳ cựu


Age: 15
Registration date: 23/06/2008
Tổng số bài gửi: 912
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 18/12/2008, 20:07 |
|
|
lại mốt fjc mới do ss Mun dịch ... má oj fjc này hay wá àh ... hjxhjx mới dzô đã thấy hay goj` ... ko chịu nỗi ss mun uj ... mau mau dịch tiếp đj nếu ko em chết bất đắc kj` tử bj h yếu tjm wá àh ...
“Nhưng…nếu những cảm giác anh dành cho em không phải là tình yêu, vậy thì anh muốn em dạy cho anh hiểu tình yêu là gì…” Joe thì thầm với chính bản thân mình. Câu này của Joe đã thể hiện đc anh ko hề Yêu Rainnie hjxhjx , thoj thj` để Ar cho Joe bjk thế nào là yêu hjhj ...
Joe em fjc này dễ xương ghê , yêu Joe wá Joe oj , tội nghiệp cho Ariel wá ss oj ....
up tiếp ss uj em chết bj h _________________
một cái của pé , một cái của ss cake ... thanks ss nhju` nhắm...
Giang hồ đẫm máu em ko sợ ... chỉ sợ đường đời vắng bóng bro Joe ... Joe Cheng - người đàn ông tuyệt vời nhất thế giới...
-ღ, , -- ♥ .:CHÍNH NGHĨA HỘI MUÔN NĂM:. ♥ -- , , ღ- |
|
 |
|
Moon
Cùng em đến cuối cùng


Age: 24
Registration date: 31/08/2008
Tổng số bài gửi: 708
Đến từ: Home shit home
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 18/12/2008, 20:17 |
|
|
=)) Rình mãi mới được 2 cái cmt để up tiếp :)) hìhì, cám ơn Cher và Kua nhé, fic này cũng hay hay, đủ cuốn hút và hồi hộp để mọi người tiếp tục theo dõi :*
3 tháng sau.
“Trời ơi! Mình thật sự không thể tin được rằng chúng ta đã tốt nghiệp cao trung rồi. Vào Đại học, những kinh nghiệm mới…những bạn học mới…và có thể là cả bạn trai mới nữa” Ella nói với một nụ cười hết cỡ trên mặt. Ariel đảo mắt nhìn anh – bạn – trai của mình.
“Vậy, chộp lấy 1 anh bạn trai là những gì trường đại học mang lại cho cậu hả?” Ariel vào Ella đang trên đường tới chỗ đăng kí lớp học của trường. Ella đã biết cô muốn học ngành gì khi vào Đại học. Cô nàng muốn theo bước chân của mẹ mình là điều hành và mở rộng nha hàng của gia đình cô. Còn Ariel, cô bé vẫn không có chút ý tưởng gì, cô không biết mình muốn làm gì với cuộc đời của chính bản thân, và cô cũng chưa quyết định mình muốn theo học lớp nào nữa.
“Ariel, hãy chọn học cùng lớp với mình cho tới khi cậu tìm ra mục tiêu của đời mình” Ella khuyên bạn. Hầu hết những lớp học của Ella đều là về Kinh tế, Giới thiệu Kinh doanh…Ariel thì thấy thật phí phạm những kiến thức đã học khi được nhận vào trường mà cô bé vẫn chưa biết mình muốn làm gì. Nhưng Ariel lo sợ nếu không học đại học, cô bé sẽ mãi mãi không tìm ra mục tiêu của đời mình.
Từ khi còn bé thì Ariel vẫn luôn là một cô gái rụt rè. Còn gì tệ hơn khi Ariel luôn là một người thiếu may mắn, ở đâu có cô thì nơi đó thảm họa xuất hiện. Đó là lí do tại sao cô bị gọi là “con chuột vụng về” trong suốt những năm học cao trung. Ella là người duy nhất chơi với Ariel cho dù có chuyện gì xảy ra. Ella cho rằng đó là do Ariel vẫn chưa đến lúc “nở hoa”, và lí do của sự chậm trễ này là do cái chết của bố cô bé từ khi Ariel còn quá nhỏ.
Ariel đã tận mắt chứng kiến cái chết của cha mình và cho đến tận bây giờ, cô bé vẫn hay có những cơn ác mộng về nó. Mẹ Ariel thì quá bận rộn với việc kiếm sống và tiết kiệm những khoản tiền cho 4 đứa con mình vào đại học nên bà không nhận ra Ariel đã trở nên thu mình như thế nào. Cô bé quá sợ không dám chia sẻ với Ariel về những cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi. Ella thì nghĩ rằng Ariel chỉ bị suy sụp tinh thần và cô nàng còn đưa Ariel tới bác sĩ tâm lí.
Ariel cố làm dịu đi nỗi đau và cảm thấy mình giống như một người thợ sơn tài tình. Đặc biệt là sau chuyện xảy ra ở bữa tiệc thì 3 tháng cuối cùng ở trường cao trung giống như địa ngục với Ariel. Tiffany và nhóm những tiểu thư quý tộc của cô ta luôn trêu chọc cô bé về tai nạn xảy ra với khay đồ ăn mỗi khi họ có cơ hội. Ariel vui mừng nhận ra cuối cùng thì những ngày tháng học ở trường cao trung cũng kết thúc và cô bé sẽ không phải nhìn thấy Tiffany thêm một phút giây nào nữa. Mama Chang hiểu rõ tình thế của Ariel ở bữa tiệc và không hề có ý định sa thải cô bé.
Nhưng, bà yêu cầu Ariel phải đến gặp Joe Cheng để xin lỗi anh ta. Ariel thấy làm vậy thật phí thời gian, và cô bé tin rằng Joe Cheng cũng chẳng quan tâm tới chuyện đó. Ariel nói rằng người mà cô cần phải xin lỗi là bố mẹ anh ta chứ không phải Joe Cheng. Nhưng Mama Chang nói rằng bà đã xin lỗi họ rồi. Còn cậu con trai lại nói rằng anh ta muốn gặp người đã đánh rơi khay đồ ăn trị giá 3000 tệ vì lỗi phục vụ của cô ta. Ariel khịt mũi và nói với Mama Chang rằng khay đồ ăn đó không đáng giá tới 3000 tệ nhưng bà đã nói cô hãy im lặng rồi thì thầm rằng nhà hàng đã tăng giá khi phục vụ cho tầng lớp thượng lưu. Mama Chang còn ép buộc Ariel phải tới gặp người thừa kế nổi tiếng của tập đoàn Dreamers. Cô bé đã đồng ý với Mama Chang tuần này sẽ tới gặp anh ta.
Ariel và Ella dừng lại trước bàn đăng kí.
“Mình vừa mới nhìn thấy người chồng tương lai của mình” Ella thì thầm vào tai Ariel. Cô bé nộp tờ đơn đăng kí học và nhìn về phía Ella đang chỉ. Ella tiến thẳng tới chỗ đám đông những nam sinh đứng phía sau Ariel. Cô nàng dừng lại trước mặt một anh chàng rất đẹp trai và chỉ thẳng vào anh ta
“Em muốn anh”
Một phút im lặng, và rồi những tràng cười nổ ra liên tục. Chàng trai trả lời
“Anh thì lại không muốn em…anh ghét những người quá trực tiếp như em”
Ella mỉm cười và nói “Đó là do anh chưa biết thôi, nhưng chắc chắn là anh muốn em. Em sẽ gặp lại anh sau”
Cùng với câu nói đó, Ella bước tới chỗ Ariel trong tư thế ngẩng cao đầu. Đám đông nam sinh cười to, một trong số họ nói
“Wu Chun…có vẻ như lại có thêm một người nữa bí mật ngưỡng mộ cậu. Nhưng cô gái này không âm thầm ngưỡng mộ…cô ấy rất thẳng thắn và cởi mở đấy chứ”
Ella chạy tới chỗ Ariel, cô nàng thở gấp.
“Ôi, thật là quỷ quái. Không thể tin được rằng mình đã nói vậy, miệng mình tự động nói mà không cần sự cho phép” Ella rên rỉ. Ariel cười to với bạn mình, thế này mới thật giống với Ella, luôn luôn hành động trước khi kịp suy nghĩ.
“Cậu có hỏi tên anh ta không?” Ariel thắc mắc trong khi Ella đập đập trán mình và nói
“Khôngggggggg…Mình quá chú ý đến đôi mắt gợi mở của anh ấy…và cậu có nghe thấy giọng của anh ấy không? Thật lãng mạn…Có phải các bạn gọi anh ấy là Wu Chun không nhỉ?”
Ella thở dài và nhớ lại những gì Chun mới nói “Anh thì lại không muốn em…anh ghét những người quá trực tiếp như em”
Ariel nhăn mặt “Vậy đây là cuộc gặp gỡ đầu tiên cả cậu với người trong mộng…” Ella chặn ngang câu nói của cô bé và phát biểu hùng hồn
“Với cậu những lời nói đó có thể là tàn khốc, nhưng với mình thì nó lại là thử thách! Anh ấy muốn mình theo đuổi, anh ấy cần mình chỉ cho anh ấy thấy là anh ấy thích mình nhiều đến thế nào” Ariel lắc đầu và ôm chặt bạn mình. Ella cá tính, cô bé cảm thấy đáng tiếc cho chàng trai mà Ella đã quyết đinh chọn làm người chồng tương lai của mình.
“Cậu có đói không? Hãy cùng đến chỗ mẹ mình ăn chút gì đi” Ella nói và túm lấy tay Ariel.
“Không được, mình đã hứa với mẹ cậu là sẽ tới tập đoàn Dreamers để gặp con trai của giám đốc” Ariel nói.
Ella nhún vai “Mình chả thấy có vấn đề lớn gì cả. Chả ai còn nhớ tới tai nạn của cậu sau khi một lô những chuyện hay ho về anh chàng thừa kế đó với bạn gái anh ta diễn ra trên sân khấu” Ariel hoàn toàn đồng ý với bạn mình, nhưng lời hứa vẫn là lời hứa.
“Mình không biết, mẹ cậu nói gì đó liên quan đến việc giữ thể diện và tạo ấn tượng tốt với người thừa kế đó…” Ella lại nhún vai lần nữa “Thôi được, mình sẽ gặp lại cậu vào tối nay, đừng đến muộn đấy! Hôm nay tới lượt cậ đóng cửa nhà hàng”
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ 
Ariel dừng lại trước cửa tòa nhà trung tâm của tập đoàn Dreamers, nó là một tòa nhà rông lớn với những viên đá màu be được lựa chọn một cách cẩn thận kết hợp cùng những màu sắc tươi sáng khác nữa. Chúng được thiết kế để kết nối vào nhau theo một cách đặc biệt như những mảnh rối của trò chơi. Rất nhiều những nhân viên ăn mặc lịch sự vội vã đi qua với những tập tài liệu nặng trịch trên tay…
Whoa, thật là giống quang cảnh ở nhà hàng của Mama Chang vào giờ cao điểm, Ariel bật cười với sự so sánh đó. Cô bé bước vào hành lang và hỏi quầy lễ tân về Joe Cheng.
Người phụ nữ ngồi sau bàn liếc nhìn Ariel và nói “Cô có hẹn trước với cậu ấy không?” Ariel lắc đầu.
“Ồ, ngài Cheng rất bận, không thể có thừa thời gian cho cô chen vào” Ariel ngẩng cao đầu khi nhận thấy bà tiếp tân quét nhanh tia nhìn của mình qua bộ quần áo mà cô bé đang mặc, bà ta khá kiêu căng.
“Chang mama bảo tôi đến gặp ông ấy…” Ariel mới bắt đầu nói thì người lễ tân đã cắt ngang lời cô bé
“Tôi xin lỗi, cô phải quay về thôi” Ariel im lặng tiến về phía lối ra, nhưng cuối cùng cô bé quyết định đi thẳng về phía thang máy. Người lễ tân hét lên
“Cô đang đi đâu thế hả?”
Ariel quay lại “Tôi có cần phải hẹn trước khi muốn dùng toilet không?” cùng lúc đó, cánh cửa thang máy bật mở và Ariel bước vào bên trong.
Được rồi, bây giờ mình cần phải tìm cho ra văn phòng của anh ta…vào xin lỗi và…xong…mày có thể làm được mà Ariel, đấy không phải là vấn đề quá lớn, và mày còn mang nợ Chang mama. Cô bé nhắc đi nhắc lại những lời nói đó trong đầu. Ariel bước ra khỏi thang máy ở tầng hai và bước tới nhìn tấm bản đồ của tòa nhà. Theo như bản đồ cho thấy thì văn phòng của Joe Cheng nằm ở tầng 3, Ariel lai bước vào thang máy và nhấn nút lên tầng 3.
Cô bé tìm thấy văn phòng của Joe Cheng và đặt tay lên nắm cửa, khi Ariel chuẩn bị mở cửa thì chợt dừng lại bởi tiếng nói từ trong phòng vọng ra
“Con có ý gì khi nói muốn cưới Rainie Yang? Cô ta không phù hợp với con, nếu con thật sự muốn đám cưới thì ta có cả lố những cô gái cùng đẳng cấp với chúng ta cho con lựa chọn” Vivian, mẹ Joe hét ầm lên.
“Ta chắc chắn sẽ từ chối đón nhận sự hổ thẹn mà con mang lại bằng cách tự hạ thấp mình vì một đứa con gái như cô ta”
“Mẹ nghĩ cái quái gì khi nói ‘đứa con gái như cô ta’? Con thà chết còn hơn đám cưới với một trong số những cô tiểu thư đỏng đảnh do mẹ giới thiệu” Joe trả đũa.
Vivian đặt tay lên ngực và bắt đầu khóc “Con khiến ta tức chết mất thôi. Tại sao con lại quá bướng bỉnh đến vậy? Ta và cha con, chúng ta đã đặt rất nhiều kì vọng vào việc nuôi dạy con thành người thừa kế của tập đoàn Dreamers. Vậy mà…sao con có thể nghĩ tới việc đám cưới với một đứa con gái không gốc gác, không có tài sản thừa kế?”
Joe bước vòng qua ghế của mình và ngồi xuống sau chiếc bàn
“Con sẵn sàng đánh đổi vị trí hiện tại để lấy 1 ngày được tự do, con thà lớn lên trên đường phố với chính mình và mục tiêu sống CỦA MÌNH còn hơn là sống cái cuộc sống nghẹt thở mà cha và mẹ đã hoạch định sẵn cho con” Joe rít lên qua kẽ răng.
Vivian cười lớn
“Nhưng con không có sự lựa chọn nào khác. Con sợ phải đối mặt với cái thế giới thực tế này…con không thể hiểu được rằng cuộc sống sẽ khó khăn thế nào nếu không có tiền, không có các mối quan hệ…con có đầy những ý tưởng về việc sống cuộc đời của mình và tìm ra con người của chính con…nhưng sự thật là…con sẽ chẳng là gì nếu không được mang họ của ta. Hãy nhớ con là một thành viên trong gia đình này, vậy tốt nhất con nên cư xử cho đúng mực”
Một phút im lặng, và giọng Joe vang lên “Mẹ biết rất rõ lí do vì sao con vẫn còn ở đây, như một đứa trẻ, không phải bởi vì mẹ hay cha, mẹ biết điều đấy, phải không?”
Vivian cười “Đừng có mang ông con vào đây, ta không thể chịu đựng được người đàn ông đó…ơn Trời là ông ta đã chêt”
Joe nhảy ra khỏi ghế và tiến thẳng đến trước mặt mẹ mình “Đừng bao giờ xúc phạm đến ông thêm một lần nào nữa…con sẽ không để chuyện này xảy ra đâu”
Vivian nhìn thẳng vào mắt con trai mình, bà biết Joe hoàn toàn nghiêm túc, đoạn bà nhún vai “Được thôi, ta không quan tâm xem con sẽ cưới ai, miễn người đó không phải là Rainie Yang. Cha con cô ta đã mang đến cho cha con và ta đủ những rắc rối rồi. Sao cô ta dám theo chúng ta về đây nhỉ?”
Joe bình tĩnh hỏi “Thật sao?”
Vivian cười xảo trá, một ánh nhìn tính toán hiện lên trong mắt bà “Cho dù là bất kì ai đi ngang qua cánh cửa này, nếu con đồng ý đám cưới với người đầu tiên bước qua cánh cửa này, không cần biết người đó bao nhiêu tuổi, nếu con đám cưới với họ, ta sẽ đưa lại cho con tất cả những gì con luôn muốn có từ ông ngoại, cả nhật kí của ông và cổ phần của ta ở công ty chứng khoán…nhưng nếu như người đó từ chối lấy con, hay hai người chia tay trước khi 6 tháng chung sống kết thúc, lúc đó những cổ phần mà ông ngoại cho con sẽ được chuyển nhượng lại cho ta”
Joe chộp lấy cây bút và 1 mảnh giấy, anh ghi vội vàng những gì mẹ anh vừa nói
“Mẹ kí vào đây” anh nói, đưa bút cho mẹ mình.
Vivian lắc đầu cười “Thật là ngốc nghếch”
Bà ta nhanh chóng kí vào mẩu giấy rồi trả lại bút cho anh, Joe ngiêng người xuống kí vào đấy
Đột nhiên cánh cửa bật mở cùng với một tiếng hét thất thanh và bóng một người ngã trên sàn nhà. Ron, cha Joe bước vào phòng, trên sàn nhà là một cô gái đang nằm sõng sượt và rên rỉ
“Trời ơi! Địa ngục ư…không” cô gái vừa nói vừa cố gắng đứng dậy _________________
Gọi giấc mơ về
Được sửa bởi moon ngày 17/2/2009, 12:07; sửa lần 1.
|
|
 |
|
pe kua
Thành viên kỳ cựu


Age: 15
Registration date: 23/06/2008
Tổng số bài gửi: 912
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 18/12/2008, 21:13 |
|
|
má oj ... trên đời này còn có ba` mẹ thế sao , thuj em bó tay lun , tôi cho Joe em wá hjxhjx mà Ariel để lại cho Joe một ấn tưởng khỏi phai lun oj` hahahaha... mà kiểu này hay ah` nha , Ariel dễ xương àh nha hahaha , càng đọc càng hay , càng đọc càng thjx j` thế ss up tiếp đj ss oj ... _________________
một cái của pé , một cái của ss cake ... thanks ss nhju` nhắm...
Giang hồ đẫm máu em ko sợ ... chỉ sợ đường đời vắng bóng bro Joe ... Joe Cheng - người đàn ông tuyệt vời nhất thế giới...
-ღ, , -- ♥ .:CHÍNH NGHĨA HỘI MUÔN NĂM:. ♥ -- , , ღ- |
|
 |
|
jessica
Mod


Age: 27
Registration date: 31/10/2008
Tổng số bài gửi: 907
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 18/12/2008, 21:32 |
|
|
Hi em! Chị đã đọc hết các fic mà em viết và dịch, truyện nào cũng hay, nhưng đây có lẽ là một truyện rất lạ đấy, hay lắm em cố gắng viết nhiều để mọi người cùng đọc nha. Có lẽ chị hơi tham lam thì phải nhưng nếu em rảnh thì cố gắng dịch tiếp nha, không biết chap tiếp theo J & sẽ thế nào nhỉ? Thú vị thật, chi chị xin đường link tiếng anh của fic này nha. Cám ơn em vì đã dịch truyện này. |
|
 |
|
cuncon
Good member


Age: 27
Registration date: 16/11/2008
Tổng số bài gửi: 68
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 19/12/2008, 00:25 |
|
|
hi Moon yêu quý ! ss là ss yêu quý em còn trên cả yêu quý nữa cơ đấy, mỗi lần em nhắn nhủ đến ss là ss vui mừng ghê gớm... em lại dịch fic mới ... ss lại yêu em gấp nhiều lần những ngày trước ... thanks em... ngưỡng mộ em quá đi thôi...ss ngồi đọc vừa sướng vì thấy nó hay nó lạ nó lại dài mà văn chương của em thì trôi chảy, mạch lạc ... và thấy thương em nhiều vì dịch chắc lâu lắm, vất vả nữa... ngôn ngữ ra tiếng mình lại phong phú phải lựa chọn câu cú ( nói vậy em đừng dừng mà hãy tiếp tục phát huy nhé). dich fic thì tình cảm. lãng mạng, viết fic thì châm biếm hài hước + lãng mạng =đa tài =)) bái phục em luôn, mấy giờ đồng hồ mà cho ra lò 4 cháp =)) siêu giỏi.
nội dung rất lạ lẫm, nhân vật nào cũng thể hiện rõ cá tính, bản lĩnh của mình. bố mẹ J thì quá ư là thực dụng, nghiêm khắc không tình cảm....J sống trong sự thiếu vắng tình thương sự quan tâm của bố mẹ mình, chứng kiến tình cảm của cha con R làm anh chạnh lòng và khao khát ... có lẽ trong gia đình người đối xử tốt nhất,tình cảm, yêu thương anh thật sự chỉ có ông ngoại mà thôi nên anh mới trân trọng và phản ứng gay gắt như vậy khi mẹ mình có ý xúc phạm đến ông ngoại. Gia đình Cheng rất phô chương thanh thế, đối với họ hôn nhân của con trai người thừa kế duy nhất phải dựa trên mục đích kinh tế và vị thế xã hội .chứ không phải tình yêu .. ban đầu sự xuất hiện của J rất ồn ào.... giới thiệu bạn gái R khi chưa có sự đồng ý của cô ... J rất bồng bột và muốn chống lại những gì gia đình sắp đặt cho mình, muốn được là chính mình.... gây ấn tượng không tốt với A bởi cô cho anh là người không ra gì vì giới thiệu bạn gái mà không cần quan tâm đến ý kiến của cô gái. J nói yêu R nhưng chưa hiểu tình yêu là gì ... đó chỉ là sự quan tâm đến R vì trách nhiệm và lới hứa với người thầy mình yêu quý đó là cha R, vì tai nạn J gây ra mà qua đời ... R yêu J nhưng cô hiểu anh không yêu cô như cách cô yêu anh, anh chỉ yêu cô giống như trách nhiệm mà thôi ... R chia tay mối tình đầu của mình, rất mạnh mẽ, bởi tình yêu phải đến từ 2 phía..
E cô bạn vô cùng cá tính và mạnh mẽ, sẵn sàng tỏ tình với C bị từ chối vẫn ngước cao đầu và đủ tự tin để nói :" Đó là do anh chưa biết thôi, nhưng chắc chắn là anh muốn em. Em sẽ gặp lại anh sau” cô cũng rất quan tâm, chăm sóc A là người bạn thân duy nhất trong trường chơi với A. Hiểu khá rõ tính cách của A, mọi người chế nhạo A nhưng cô xem A là một bông hao chưa nở .. khi nở thì phải biết, lo lắng cho A như một người mẹ đưa A đi bác sỹ tân lý...E biết rõ mục tiêu của cuộc đời mình để phấn đấu.
A xuất thân từ một gia đình bình thường, tính cách nhút nhát được bạn cùng lớp đặt cho biệt danh là con chuột nhỏ, nhưng ẩn mình trong vỏ bọc nhút nhát là một tính cách mạnh mẽ, suy nghĩ thâm thúy nhìn đời rất lạc quan..., tạm thời khi tốt nghiệp trung học cô chưa biết mục đích của mình là gì( giống TT ghê ta ơi) ... nhưng chỉ qua cách cô nhận xét khi J giới thiệu bạn gái, cách trả lời nhân viên của công ty gia đình họ Cheng ...biết cô rất thông minh, lạc quan và sâu sắc ... đảm bảo khi gặp J cô sẽ có mục đích đời mình( giống ai vậy nhỉ?) Làm theo lời mẹ E đi xin lỗi J ... nghe được câu chuyện của mẹ con J ... cô sẽ có cái nhìn khác về J ... không ngờ cô lại là người con gái xuất hiện đầu tiên sau bản hợp đồng của mẹ con J... phải chăng đây là duyên tiền định của họ ... không biết xảy ra chuyện gì nữa.
Từ cuộc đối thoại của mẹ con J thấy anh rất bản lĩnh luôn muốn thoát khỏi gọng kìm của gia đình để sống là chính mình ... tính cách thanh niên thời đại ngời ngợi, biết đâu đây lại là điểm thu hút A.... đánh đổi cả tài sản của mình để được tự do để làm những gì mình thích ... không biết sau khi bắt mẹ ký hợp đồng gặp A thì chuyện gì sẽ xảy ra... chờ cháp tiếp ... hú hú .... Moon vừa dịch vừa viết fic của mình nhé. |
|
 |
|
rubytrinh
Mod


Age: 21
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 1059
Đến từ: U.S.
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 19/12/2008, 02:28 |
|
|
Huhuhu...rõ ràng hồi nãy em có cm cho chị mà...huhuhu...đâu mất tiêu rồi...không thấy luôn cái chap cuối luôn...chắc là máy bị điên rồi...huhuhu Chị Moon bữa giờ không thấy xuất hiện là do mãi miết dịch fic mới...hohoo ..iu chị Moon thế...hahaha...iu chị nhứt nhứt luôn...chị Moon cô lên, cô lên, cố cố lên..em ủng hộ tinh thầncho chị...hohoho.
Ariel lần này tiêu rồi...tự nhiên đến ngay lúc dầu sôi lửa bỏng...hic hic... nhưng mà Joe chắc là vì ông mới thế..sẽ phải năn nỉ Ariel giúp đỡ và trong thời gian đó..Ariel sẽ dạy Joe biết tình yêu là gì...hohho...đáng iu quá...em ngâm cứu cái fic này cái đã..hồi nữa đọc được một đoạn chap đầu, một đoạn chapp cưối..xong fic...hahaha |
|
 |
|
tigol
Thành viên


Age: 54
Registration date: 13/07/2008
Tổng số bài gửi: 72
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 19/12/2008, 03:07 |
|
|
Trời ạ ! choáng ngộp toàn tập luôn. Chưa có đủ thời gian để phê phê với fic kia. Moon lại ra tay dịch fic mới này. Tuy rằng chưa đọc chữ nào, nhưng lướt sơ cm của mọi người là biết hay rồi. Sao lúc này thấy iu Moon thế nhỉ??? (Tình hình là còn 3 ,4 fic của Moon ,Luk.YuYu,và heome vẫn chừa có thòi gian thưởng thức...hixhix...Mấy fic kiếm hiệp và gọi là gian hồ đẩm máu phải dành nhiều thời gian và chờ ra nhiều chap đọc một lần mới đỡ đứng tim.....Nếu không.....sẻ ngất vì hồi hợp chờ đợi mất .) Vào ủng hộ Moon trước...hihihi....Công suất làm việc của Moon quá tuyệt vời!!!! |
|
 |
|
J:..cake..:S
Mod


Age: 17
Registration date: 14/07/2008
Tổng số bài gửi: 478
Đến từ: heaven...with u...°°lJ-Sl°°
Job/hobbies: love ArJoe-Shun, iu cat, mê xiền
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 19/12/2008, 09:46 |
|
|
trời ơi...tự hào về sư phò quá sư phò quá....sư phò giỏi thiệt là giỏi sư phò ơi.... sư phò chăm chỉ dịch fic thiệt đó, mà lại tòan fic hay....sư phò dịch hay quá đi... nhà mình thật nhiều ng tài giỏi.... cố lên sư phò, con ủng hộ, hết tuần sau là con sẽ chăm lên đọc fic sư phò như hồi trc....hố hố...iu sư phò lắm lắm...
haha...nội dung fic thật hấp dẫn, Ar hồi trung cấp học ở trg toàn ng giàu có, hơi hơi giống nhân vật Makino trong HYD...hihi...ư Ella cũng đến bó tay, hùng hổ đến chỗ ng ta nói " em muốn anh" đến khi về lại thở gấp, đúng là làm trc khi nghĩ =)) =)) tội nghiệp ss Ra...yêu Joe mà Joe ko yêu ss...chỉ có trách nhiệm với lời cha ss Ra đã dặn trc khi mất... Joe thật khổ, sống mà bị ba mẹ áp đặt, thật là gò bó và khó chịu, thiếu tình cảm gia đình chân thành nên Joe luôn muốn thoát khỏi cuộc sống như thế....đang đoạn gay gấn Joe và mm mới kí hợp đồng xong, Ar xuất hiện với tư thế nằm sõng sượt và rên rỉ =)) =)) ko còn j để nói, Joe chọn Ar là đúng rồi =)) =)) cùng hợp tác và phát triển =)) Nhờ Ar mà Joe sẽ biết thế nào là tình yêu...hú hú...
sư phò cố lên, khi nào rỗi con lên đọc liền...hú hú _________________
 ♥«´¨`•.*°lJl°*CHÍNH NGHĨA HỘI MUÔN NĂM *°lSl°*..•´¨`»♥(¯`•♥ SC VẠN TUẾ ♥•´¯) |
|
 |
|
heo me
Mod


Age: 21
Registration date: 20/07/2008
Tổng số bài gửi: 390
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 19/12/2008, 12:08 |
|
|
Chapter 4 : Những câu hỏi.
Tác giả: Cheng 26@AF Dịch: Moon@SC
Không, làm ơn đi. Đây chỉ là một giấc mơ thôi! Khi mình đếm đến 3…mình sẽ không còn nằm sõng sượt trên sàn nhà và bị cả gia đình họ Cheng chiếu tướng. Ariel thầm cầu nguyện
Cô bé nhắm chặt mắt lại và bắt đầu thì thầm “1, 2 và 3” Ariel mở mắt, nhận ra rằng mình vẫn ở trong căn phòng quái quỷ này.
“Không thể, chuyện này không thể xảy ra được” Cô bé tự cấu vào tay mình.
“Oww...đau quá!” Ariel cố gắng ngồi dậy nhưng không thể. Cô bé cảm giác như đầu gối mình nhũn ra và thậm chí còn không thể ngồi xuống được.
“Ồ, ồ...nhìn xem chúng ta có gì ở đây thế này? Thượng đế cũng đứng về phía ta rồi” Vivian nói với một nụ cười giả tạo trên khuôn mặt. Ron nhận thấy cả con trai lẫn vợ mình hình như đang tham gia một cuộc chiến thầm lặng nào đó, ông thấy Joe có vẻ rất căng thẳng, như thể anh đang muốn đấm một cái gì đó.
Joe tóm lấy tay Ariel và đỡ cô bé dậy. Anh cũng không chắc liệu cô bé có thể tự đứng dậy được không nữa. Dù vậy, khi cô bé đứng lên, anh túm chặt lấy Ariel một cách giận dữ :
“Cô là ai vậy? Tại sao cô lại ở trong văn phòng của tôi?”
“Đó có phải là cách con nói chuyện với người vợ tương lai của mình không nhỉ?” Vivian hỏi với một nụ cười mỉa mai trong khi Ron, giám đốc điều hành của tập đoàn Dreamers bước lại chỗ con trai mình, trán ông nhăn lại như muốn hỏi :
“Chuyện gì đang diễn ra thế này?”
Joe bước ra xa khỏi chỗ cha mình và nói “Cha hãy hỏi vợ mình”
Ron đặt tay lên vai Joe “Ta đang hỏi con...3 tháng trước con đã làm bẽ mặt gia đình này bằng cái thông báo báo quái quỷ đó, và giờ đây con lại đính hôn với một người xa lạ mà ta chưa bao giờ gặp mặt ư?”
Joe bật cười “Trong một khoảnh khắc nào đó, con đã nghĩ cha tới đây để hỏi con có sao không...Con nghĩ chắc hôm nay ông ấy muốn làm một người cha thực sự rồi”
Đoạn anh liếc nhanh Vivian “Nếu cha muốn biết có chuyện gì xảy ra thì hãy hỏi vợ mình. Con có chuyện quan trọng hơn cần làm”
Ariel từ từ lùi lại về phía cánh cửa sau lưng mình khi gia đình họ đang cãi nhau, cô bé nhấc 1 chân lên khỏi sàn nhà và chuẩn bị chạy thì Joe đã tóm lấy cổ cô chỉ trong tích tắc. Mẹ kiếp! Ariel nhắm mắt lại và rên thật to.
“Cô phải đi với tôi” Joe vừa nói vừa đẩy cô bé ra khỏi cửa.
Có loại người như thế này sao? Ariel không thể tin nổi trên đời này lại có một gã ngớ ngẩn kiêu căng đến mức tự cho phép mình lôi cổ cô bé đẩy ra khỏi cửa như thể Ariel là một thứ hàng hóa không được mong muốn vậy.
Trong đầu Ariel chợt lóe lên những hình ảnh của bộ phim hoạt hình cô bé mới được xem tối qua...là gì nhỉ? À, đó là bộ phim dựa theo truyện tranh nổi tiếng Hana Yori Dango, trong phim đó, nam diễn viên chính đã kéo cô gái đi cùng mình một cách tự mãn trong khi cô ta còn đang giơ tay lên trời...Đúng thật là một con lừa kiêu căng. Ariel vẫn nhớ là mình đã cười nhạo bộ phim đó, chỉ bởi cô bé nghĩ những tình huống như vậy chỉ có thể xảy ra trên tivi...trong những bộ phim thôi, nó KHÔNG thể là thật. Mẹ kiếp! Cô bé đã quá sai lầm! Gã Joe Cheng này đang kéo cô ra khỏi cửa trong khi Ariel còn quá sửng sốt và không thể ngăn anh ta lại.
Sau một vài phút liên tục đóng mở miệng như một chú cá mắc cạn, cuối cùng Ariel cũng cố gắng thoát khỏi Joe nhưng không thể, anh ta đang giữ cô quá chặt.
Ariel nói khi họ bước vào thang máy “Hãy thả tôi ra”
Cô bé định nói câu đó thật to và quyết đoán, nhưng giọng nói cô thốt ra thật sự rất nhỏ và rụt rè. Shhh, Ariel, thảo nào mọi người ở cái trường cao trung khốn kiếp đó đã đặt cho mày cái biệt danh “Con chuột”. Mày thật sự là một con gà ngu ngốc!
Joe thậm chí còn chả buồn nhìn cô bé, như thể anh không hề nghe thấy lời Ariel
“Tôi nói thả tay tôi ra” Lần này Ariel nhắc lại một cách dõng dạc hơn. Cánh cửa thang máy bật mở và Joe kéo Ariel đi cùng anh. Họ đi thẳng xuống ga ra , và khi Joe kéo Ariel tới chỗ đậu xe của anh, một vài người đứng nhìn họ thì thầm. Ariel có thể nghe rõ tiếng một nhân viên “Cô gái đó là ai vậy? Có phải là người mà anh ta đã cầu hôn trên sân khấu không?”
Một người khác nói “Không, không thể là cô ta. Cô gái trên sân khấu thật sự rất xinh...còn cô này thì chỉ có vẻ đoan trang thôi...có thể khi trang điểm lên thì sẽ rất đẹp”
“Tại sao họ lại đi với nhau nhỉ? Cậu có nghĩ là họ đang hẹn hò không?” Tiếng nhân viên khác hỏi. Ariel muốn hét lên rằng đấy không phải chuyện của các người, nhưng Joe đã ấn cô vào bên trong xe và đóng cửa lại. Cô bé mở cánh cửa xe và cố gắng chạy đi. Một nửa người cô bé đã ở bên ngoài, nhưng Ariel bị một người đàn ông mặc đồng phục chặn lại đột ngột
Cô bé nhìn sang Joe và thấy anh ra hiệu cho một người mặc đồng phục khác. Nhìn họ giống với hai người đã chặn cha mẹ Joe lại ở buổi tiệc. Ariel liếc mắt nhìn họ...đó chính là hai vệ sĩ của Joe Cheng.
“Vào xe đi” Joe nói. Ariel cắn môi và liệng hẳn về 1 bên của người vệ sĩ.Cô cảm thấy một vết cắt thật đau và nhận ra mình đã va chạm với người vệ sĩ...cánh tay phải của cô đâm mạnh vào đù của người vệ sĩ...nhưng anh ta KHÔNG HỀ đau, chỉ có cô là người bị đau. Cô cảm thấy như mình vừa bị ngã từ trên tường xuống! Mẹ kiếp! Ariel rên lên. Cô bé liếc nhìn người vệ sĩ và thấy anh ta cúi mặt xuống nhìn cô, anh nói một cách mềm mỏng nhưng cương quyết
“Sẽ tốt hơn nếu cô nghe lời ngài Cheng và bước vào trong xe”
“Như thế này là bắt cóc, toi không muốn lên xe. Tôi không biết anh ta là ai hết” Ariel nói và Joe gật đầu với người vệ sĩ của mình rồi anh ta nhấc Ariel lên đặt cô ngồi vào trong xe, bên cạnh Joe, sau đó anh đóng cửa lại. Ngay lúc mà Ariel ngồi vào trong xe thì Joe lập tức khóa cửa xe lại.
“Tốt nhất cô nên thắt dây an toàn vào. Hôm nay tâm trạng tôi không tốt đâu” Joe nói. Ariel cảm thấy bất lực, cô bé muốn khóc
“Hôm nay tâm trạng tôi cũng rất không tốt. Ai cho phép anh đối xử với tôi như vậy? Tôi sẽ tố cáo anh với cảnh sát về tội danh bắt cóc!” Ariel giận dữ nói.
Joe nhắc lại “Thắt dây an toàn vào!” Ariel giả bộ như không nghe thấy lời anh nói, Joe nghiêng qua người cô bé và thắt dây an toàn cho Ariel.
“Cô đã đói chưa?” Anh hỏi và liếc nhìn phản ứng của cô.
Ariel lắc đầu, cô bé đặt cả hai tay lên trên cửa xe để sẵn sàng chạy trốn bất cứ lúc nào.
“Chúng ta sẽ đi ăn chút gì đó, tôi có rất nhiều câu hỏi dành cho cô” Joe nói.
“Tôi không quan tâm cũng không muốn biết. Hãy để tôi đi” Ariel trề môi và tự tán thưởng mình vì đã không để cho Joe thấy sự sợ hãi mà cô bé đang trải qua.
Joe dừng xe lại trước cửa một nhà hàng Pháp rất sang trọng, anh xuống xe và vòng qua mở cửa cho Ariel. Cô bé nhảy ra khỏi xe, đẩy Joe ra khỏi mình và bắt đầu chạy. Ariel chạy nhanh hết mức có thể mà không dám nhìn lại. Cô bé nghe tiếng bước chân chạy sau phía sau và thầm cầu nguyện rằng đó không phải là Joe Cheng đang đuổi theo mình.
Trên phố có rất nhiều người qua lại, Ariel đẩy họ ra khỏi đường đi của mình, cố gắng tìm chỗ trốn. Cô nhìn thấy một cánh cửa ở gần lối đi và chạy thật nhanh tới đó. Ariel mở cửa bà bước vào trong, căn phòng rất tối và có vẻ như là không còn lối ra nào khác ngoài con đường cô vừa bước vào.
Có lẽ đây là một nhà kho, Ariel nghĩ. Cô bé lấy điện thoại ra gọi cho Ella, thầm cầu nguyện cô bạn thân sẽ nghe máy. Ella sẽ giết mình mất! Mình đã muộn giờ làm! Không đâu, cậu ấy sẽ hiểu ngay khi mình giải thích cho cậu ấy tình cảnh của mình. Ariel hít thật sau rồi bắt đầu bấm số của Ella. Sau hai hồi chuông, giọng Ella vang lên
“Ariel, cậu thật là vớ vẩn! Cậu có biết đã mấy giờ rồi không?”
“Ella, mình cần cậu…” Ariel không có cơ hội nói hết cả câu, điện thoại của cô bé đã tuột khỏi tay. Một bóng người đổ dài trên Ariel, anh ta đặt tay lên eo cô bé và Ariel cảm thấy anh ra đang rất gần mình khi anh thì thầm vào tai cô bé
“Chẳng phải tôi đã nói hôm nay tâm trạng tôi không tốt sao?” anh hỏi trong khi Ariel cố gắng đẩy Joe ra xa nhưng điều đó chỉ khiến Joe càng giữ chặt cô bé hơn.
“Để tôi đi” Ariel hét lên, sự lo sợ hiện rõ trong giọng nói của cô bé.
“Đầu tiên hãy nói cho tôi biết cô là ai và sao lại nghe lén cuộc nói chuyện của chúng tôi?” Joe lại thì thầm vao tai cô bé. Ariel cảm thấy bất lực, nước mắt bắt đầu dâng lên mắt cô bé…cảm giác bất kì lúc nào Ariel cũng có thể khuỵu ngã và khóc lóc ầm ĩ. Cô bé quá bối rối và không thể kiềm chế nỗi lo sợ của mình trong khi Joe lại hết sức bình tĩnh.
“Tôi không nghe lén” Ariel cãi. Joe mở cánh cửa và kéo Ariel ra ngoài trong khi cô bé nheo mắt vì ánh sáng bất ngờ chiếu vào, nhưng Joe chẳng quan tâm tới điều đó, anh vẫn không thả tay cô bé ra. Anh đẩy Ariel vào tường rồi đứng ngay trước mặt cô, thật gần…anh nghiêng người xuống gần phía tai cô bé hơn và thì thầm :
“Nhìn phản ứng của cô, tôi biết cô đã nghe hết cuộc đối thoại giữa tôi và mẹ…như thế có nghĩa là cô biết rõ về bản hợp đồng giữa chúng tôi”
Ariel vội vã lắc đầu “Tôi chẳng biết gì hết…tôi thề là đã không nghe thấy gì hết. Tất cả những gì tôi muốn làm là xin lỗi anh như tôi đã hứa với Mama Chang…cho dù đã 3 tháng trôi qua, nhưng lời hứa vẫn là lời hứa. Tôi không hề…”
Joe ngắt lời cô bé “Mama Chang? Vậy cô chính là người mà bà đã nói với tôi sao?” Ariel ngạc nhiên “Tại sao…Bà đã nói gì với anh về tôi?”
Joe lắc đầu “Không có gì”
“Làm ơn, anh có thể thả tôi ra, hay ít nhất cũng để cho tôi thở mới” Ariel hỏi, cố gắng đẩy Joe ra trong khi anh cúi thấp mặt nhìn thẳng vào cô bé “Nếu tôi thả cô ra, hãy hứa là cô sẽ không chạy trốn nữa nhé”
“Tôi hứa” Ariel gật đầu.
Joe bước lùi lại vài bước và giờ đây họ đang đứng mặt đối mặt. Ariel hít một hơi thật sâu và nói “Tôi thật sự không biết gì hết, nhiệm vụ duy nhất của tôi là tới để xin lỗi anh, như tôi đã nói”
Ariel đột nhiên đứng thật thẳng rồi sau đó cúi người trước Joe
“Hãy cho tôi cơ hội được xin lỗi về lỗi lầm mình đã gây ra trong buổi tiệc chào mừng anh về nhà. Tôi sẽ không lặo lại sai lầm này thêm một lần nào nữa” Joe gật đầu kh Ariel lại cúi mình thêm lần nữa, mắt anh nheo lại còn môi anh nở một nụ cười mím chi.
Joe im lặng một vài giây rồi nhẹ nhàng nói “Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô…”
“Tôi biết chúng ta còn xa lạ với nhau, nhưng Ariel, tôi cần sự giúp đỡ của cô”
Ariel ngạc nhiên khi thấy trong giọng nói của Joe không còn chút gì gọi là kiêu căng tự phụ, cô bé nhìn anh lần nữa và nhận ra anh đang nhìn một cách vô thức vào không trung. Một nỗi buồn sâu thẳm trong mắt anh…như thể anh rất cô đơn…Trong một khoảnh khắc nào đó, Joe làm Ariel nhớ tới chính bản thân mình mỗi khi cô bé cảm thấy cô đơn.
“Anh có ý gì khi nói cần sự giúp đỡ của tôi?” Ariel hỏi.
“Nghĩa là, tôi biết cô đã nghe hết cuộc đối thoại giữa mẹ con tôi…và nghĩa là tôi cần cô đồng ý trở thành vị hôn thê của tôi”
“G…gì…cơ? Hôn…hôn thê của anh?” Ariel rùng mình trong khi Joe túm lấy tay cô bé thật chặt
“Đúng vậy…hãy đồng ý trở thành hôn thê của tôi, làm ơn…” |
|
 |
|
heo me
Mod


Age: 21
Registration date: 20/07/2008
Tổng số bài gửi: 390
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 19/12/2008, 12:14 |
|
|
Chapter 5 : Quyết định
Tác giả: Cheng26@AF Dịch: Moon@SC
Ariel ngồi trên giường, cô bé nhớ lại cuộc đối thoại với Joe Cheng không biết bao lần. Mày có bị điên không hả Ariel? Mày không được phép nghĩ tới việc trở thành vị hôn thê của người thừa kế duy nhất của tập đoàn Dreamers.
Mày sẽ trở thành trò cười của tất cả mọi người. Cô bé nằm dài ra giường và nhớ lại sự khẩn thiết trong những lời nói của Joe. Anh ta đã nói rằng lấy được cuốn nhật kí của ông ngoại anh thật sự rất quan trọng, và Ariel cũng nhớ lại những lời nói của Vivian, mẹ Joe, bà nói ông ngoại của Joe đã chết. Nghe qua giọng nói của bà thì có vẻ như bà thật sự rất hạnh phúc vì cha mình đã chết. Ariel thật sự bị lúng túng vì những mối quan hệ rối rắm của nhà họ Cheng.
Chắc hẳn Joe rất gần gũi với ông ngoại mình, bọn họ hẳn phải thân thiết lắm nên Joe mới nghĩ tới một đám cưới giả thế này. Cuốn nhạt kí đấy hẳn rất đặc biệt. Ariel thở dài. Cô bé đã nói với Joe Cheng rằng cô sẽ suy nghĩ về việc này, Ariel quá bối rối để nghĩ tới một đám cứoi giả. Cô bé không thể giúp Joe dù rất tò mò về mối quan hệ giữa anh và cha mẹ anh. Cho dù Ariel và mẹ cô bé không gần gũi nhau lắm kể từ khi cha cô qua đời, nhưng Ariel vẫn rất yêu quý và kính trọng mẹ mình vì bà đã lao động cật lực để lo cho gia đình.
--------------------Hồi tưởng---------------------
“Tôi sẽ cho cô 1 tuần để suy nghĩ, sau đó chúng ta có thể thương thuyết về những điều khoản của đám cưới” Joe dựa lưng vào tường và nói một cách vô thức.
Ariel lắc đầu “Anh nói cứ như thể tôi sẽ đồng ý cái đám cưới giả tạo đó vậy” Không đời nào có chuyện nực cười đó đâu! Tôi sẽ không bao giờ đồng ý với cái đám cưới đó, Ariel giận dữ nghĩ, cô bé nhìn thẳng vào Joe
“Thôi được, tôi đã nghe lén cuộc đối thoại giữa anh và mẹ anh. Và nói thật thì tôi thấy thật trẻ con khi lập cái bản hợp đồng quái quỷ đó, chỉ để anh thuyết phục ai đó lấy mình. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ hiểu được những người giàu có như anh nghĩ gì. Có gì vui khi chơi đùa với những người xung quanh và coi họ như những món đồ chơi vậy?”
Joe hít thật sâu trước khi nói “Tôi không thể giải thích cho cô hiểu được rằng cuốn nhật kí của ông ngoại có ý nghĩa với tôi như thế nào. Tôi không quan tâm đến cái tập đoàn đó…Cho dù sáng mai cả cái công ty đó có biến mất thì tôi cũng không quan tâm. Những gì tôi cần là cuốn nhật kí của ông ngoại tôi…nó là tất cả những gì tôi cần”
Ariel nhìn thẳng vào mắt Joe, cô bé nhận ra là anh thật sự rất nghiêm túc.
“Vậy, nếu không phải là tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại đó, mà bất kì ai đi qua cái cửa chết tiệt ấy cũng sẽ ngã vào cái bẫy của anh và phải lấy anh hả?”Ariel hỏi.
Cái gật đầu của Joe khiến cô bé cười lớn “Đó chính là lí do tại sao tôi không thể hiểu các người nghĩ gì. Anh nghĩ đó chỉ là một trò chơi và sau 6 tháng anh sẽ li dị phải không?” Một lần nữa Joe lại gật đầu.
“Thế còn cô gái mà anh đã cầu hôn trên sân khấu?Anh không quan tâm đến cảm giác của cô ấy sao?
Joe im lặng trong phút chốc, sau đó anh trả lời
“Chuyện này không liên quan gì tới cô ấy…Đừng lo lắng về việc đó”
Ariel không thể tin được rằng Joe có thể lạnh lùng đến thế. Anh ta mới cầu hôn với cô gái đó trên sân khấu cách đây không lâu, và bây giờ lại cho phép mình đám cưới với một người hoàn toàn xa lạ, tất cả chỉ vì muốn có thêm cổ phần trong công ty và cuốn nhật kí quái quỷ của ông ngoại anh ta. Trở nên giàu có cũng đồng nghĩa với việc trở nên điên khùng! Ariel nghĩ. Cô bé hít thở thật sâu và bình tĩnh nói, giọng cô hoàn toàn lãnh đạm, Joe hiểu Ariel sẽ làm đúng theo những gì cô nói
“Không! Đó là câu trả lời của tôi. Tôi không muốn trở thành vị hôn thê của anh, tôi cũng không muốn dính vào cuộc hôn nhân giả tạo này và KHÔNG, đó là câu trả lời cuối cùng của tôi” Cô bé bắt đầu bước đi xa khỏi Joe nhưng anh đã túm lấy cô và giữ chặt Ariel thật gần với mình. Một chút đau đớn trong giọng nói của anh
“Làm ơn đi Ariel, hãy giúp tôi. Cuộc sống của tôi, thân phận thật sự của tôi…tất cả phụ thuộc vào quyển nhật kí của ông ngoại…ông để lại cuốn nhật kí đó cho tôi, nhưng sau cái chết của ông thì mẹ tôi đã lấy nó…Tôi cần phải biết những gì ông đã viết, tôi chỉ hiểu rằng trong cuốn nhật kí đó có những thông tin sẽ giúp ích cho tôi trong việc tìm hiểu thân phận thật sự của mình”
Ariel quay lại nhìn Joe và nhận ra mắt anh ươn uớt. Anh ta đang khóc ư? Một người kiêu căng như anh ta mà rơi nước mắt chỉ vì một quyển nhật kí thôi ư?
Ariel thở dài nói “Hãy cho tôi 1 tuần, tôi khôn dám chắc chắn câu trả lời sẽ là Đồng ý…nhưng tôi sẽ suy nghĩ vê nó”
-----------------------Kết thúc hồi tưởng---------------------------
Ôi Trời ơi, thật khốn khổ! Mai là kết thúc một tuần rồi…mình không biết phải trả lời anh ta thế nào đây. Mình không thể nói với Ella chuyện này được, cậu ấy sẽ nghĩ là mình bị điên! Nhưng nếu mình đồng ý với anh ta, vậy thì mình cũng bị điên thật rồi. Mình sẽ được gì trong chuyện này? KHÔNG GÌ HẾT!!! Tại sao mình phải phá hỏng tương lai chỉ vì một cuốn nhật kí nào đó? Ariel nghĩ. Nhưng…nhìn anh ta thật buồn bã, mất mát…và tuyệt vọng. Ariel lắc đầu rồi tự nói với bản thân mình
“Không, đừng có ngu ngốc như vậy, mày không thuộc về thế giới của anh ta. Chỉ cần nói ‘Không’ khi gặp mặt anh ta, vậy là xong” Ariel quyết định, cô bé sẽ nói với anh câu trả lời là KHÔNG trong cuộc gặp gỡ vào ngày mai.
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
“Ariel, điện thoại của chị đấy” Jon, em trai Ariel tự dưới nhà nói vọng lên.
“Ừ, chị xuống ngay” cô bé hét ầm lên.
Ariel xuống nhà và nhấc ống nghe lên. Hai đứa em sinh đôi của cô là Adrian và Darien đang ngồi xem tivi trong phòng khách còn Jon thì đang nấu ăn ở dưới bếp. Ariel cười với cậu em trai, Jon kém cô bé 2 tuổi nhưng cậu luôn xử xự rất già dặn.
“Xin chào, Ariel nghe đây”
“Tại sao cô không nghe điện thoại di động?” giọng Joe vang lên trong điện thoại. Trời ơi, là anh ta. Á…dã đến lúc nói sự thật với anh ấy, mình không thể nói trực tiếp…vậy tốt nhất là nói qua điện thoại, như thế mình cũng không phải thấy phản ứng của anh ta
“Câu trả lời của tôi là KHÔNG, đấy là tất cả những gì tôi muốn nói với anh. Tạm biệt!”Ariel vội vã nòi rồi nhanh chóng cúp máy.
Joe nghe thấy tiếng tít tít trong điện thoại. nah biết Ariel sẽ nói Không, như vậy là suốt tuần qua cô bé đã suy nghĩ về lời cầu hôn của anh. Joe đã điều tra về cuộc sống của Ariel. Khi cô bé nghe những điều mà anh sẽ nói, cô sẽ thay đổi suy nghĩ. Ariel không còn lựa chọn nào khác ngoại trừ việc đồng ý cái đám cưới này…Mình sẽ làm bất cứ việc gì để có được quyển nhật kí đó…bất kì chuyện gì… |
|
 |
|
heo me
Mod


Age: 21
Registration date: 20/07/2008
Tổng số bài gửi: 390
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 19/12/2008, 12:16 |
|
|
Chapter 6 : Suy ngẫm
Tác giả: Cheng26@AF Dịch: Moon@SC
HuGe nhìn theo bóng cha mình, Ron Hu, bước vào tập đoàn Dreamers, anh bước theo sau ông và đảm bảo rằng không một ai theo dõi mình. Anh đã quan sát cha mình trong vài tháng trở lại đây, ghi chép lại tất cả những thông tin về ông, bao gồm cả thời gian biểu của Ron, vì vậy HuGe có thể chuẩn bị cho ngày này, ngày mà anh quyết định xuất hiện trước mặt cha mình, người cha mà đã gần 10 năm nay anh không gặp mặt.
Ron Hu Cheng bước vào trong thang máy, khi cánh cửa chuẩn bị đóng lại thì HuGe đã tùm lấy nó rồi bước vào theo ông. Trong tay anh cầm 1 tờ báo đã được xuất bản từ 20 năm trước, trên đó có 1 tấm ảnh của Ron thời trẻ, người mà khi đó còn mang tên Ron Hu chứ không phải là Ron Hu Cheng như bây giờ. Đứng cạnh Ron trong ảnh là 1 người đàn ông đứng tuổi, vị chủ tịch và cũng là ông chủ của Tập đoàn Dreamers, cha của Vivian, Victor. Tờ báo chạy tít “Victor Cheng trao chiếc ghế giám đốc tập đoàn Dreamers cho Ron Hu, cánh tay phải của ông…nhưng chuyện gì đã cảy ra với cô con gái Vivian?”
HuGe đứng cạnh cha mình và…đột nhiên anh làm bộ đánh rơi tờ báo khiến Ron chú ý đến dòng tít lớn cũng như bức ảnh trên đó. Ron liếc nhanh tấm ảnh và mở to mắt, ông quay sang nhìn HuGe và thật sự kinh ngạc, ông há hốc mồm mà không thể thốt lên lời nào. HuGe cười
“Nhìn tôi có giống ông không nhỉ?” Ron Hu gật đầu trong im lặng, ông chăm chú nhìn tờ báo và cuối cùng cũng nói
“Cậu đang đọc những tờ báo quá cũ rồi” ông nhăn trán rồi nở 1 nụ cười méo mó.
“Tôi biết. Tôi đang nghiên cứu tất cả những gì có liên quan tới tập đoàn Dreamers. Nó thật sự rất có ý nghĩa đấy chứ? Đọc lại những tin tức từ xa xưa…”
Với một thái độ thận trọng, HuGe gấp tờ báo lại và kẹp nó dưới cánh tay , sau đó anh bắt đầu cất tiếng hát ngân nga bài dân ca mà ngày xưa Ron ( cha anh ) và mẹ anh vẫn thường hát cho anh nghe mỗi tối trước khi đi ngủ. Ron rút từ trong túi ra một chiếc khăn mùi xoa và nhanh chóng lau những giọt mồ hôi đang túa ra trên trán mình.
“Tại sao cậu lại có hứng thú với Dreamers?...tập đoàn Dreamers đâu có liên quan gì tới cậu?”
HuGe cười lớn “Đó chính là điểm mà ông đã nhầm đấy…THƯA CHA…đó chính là điểm mà cha đã sai lầm. Con sẽ không dừng lại cho tới khi hủy diệt được Dreamers, con sẽ không ngần ngại gì mà hét ho điều đó…bởi vì dòng máu quỷ dữ của cha đang chảy trong người con”
Ron khó khăn mở lời “Đừng gọi ta là cha khi đang ở công ty”.
“Có phải cha thấy xấu hổ vì con? Xấu hổ vì mẹ?...Có phải đó là lí do khiến cha từ bỏ cái gia đình đó để chạy theo đống tiền của con quỷ cái đó?” HuGe cười một cách cay đắng.
“Đó không…” Ron cố gắng giải thích nhưng HuGe đã ngắt lời ông “Mẹ đang chết dần chết mòn, cha có biết không? Bà bị bệnh phổi…vậy mà cha vẫn rời bỏ bà…bỏ mẹ con con vì Dreamers, vì tiền. Chỉ như thế mới có thể khiến cha trở thành 1 trong số bọn họ phải không? 1 trong những người thuộc tầng lớp thượng lưu, cha rời bỏ gia đình chỉ để bán mình cho quỷ dữ. Xem nào…con có tin tốt lành cho cha đây, cha thân yêu…đã đến lúc phải trả lại tất cả…và con đang thu thập chúng” HuGe nói một cách nhẹ nhàng, anh nhìn thẳng vào mắt cha mình. Cùng lúc cửa thang máy bật mở , một vài người từ ngoài bước vào trong khi Ron cố gắng bước ra khỏi đấy. Ông quay lại nhìn con trai mình, HuGe trao cho ông một nụ cười đáng sợ trước khi cánh cửa thang máy đóng lại.
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
“Rainie, cháu có nghĩ cô mặc cái này sẽ rất đẹp không?” Gong Li hỏi cháu mình. Rianie quay lại nhìn chiếc áo mà Gong đang cầm trên tay và gật đầu. Cô nghiêng đầu lấy 1 chiếc màu khác rồi đặt xuống cạnh cô mình
“Uhm…nhưng cháu nghĩ màu này sẽ hợp với làn da của cô hơn” Rainie nói và Gong cười lớn.
“Cô rất vui vì có cháu làm việc ở đây với mình, những năm gần đây, việc kinh doanh của Li fashion rất khso khăn và thật khốn khổ để tìm được những người trẻ tuổi nhưng chăm chỉ trong cái thời buổi này”
Rainie mỉm cười “Cô thật tốt, cháu chẳng tìm được công việc nào cả…vì những giờ lên lớp như thế này…Cháu phải cảm ơn cô vì công việc làm thêm này”
Rianie và Gong tiếp tục treo quần áo lên trên giá mắc, đột nhiên Gong thì thầm
“Rainie, đừng nhìn ra phía sau nhé”
Rainie nhăn mặt hỏi “ Tại sao ạ?”
“Đừng nhìn ra phía sau” Gong nhắc lại
Đến giờ thì Rainie quá tò mò, cô nhanh chóng quay người lại, và đập vào mắt cô là hình ảnh Joe Cheng đang đủng đỉnh đi giữa những dãy quần áo cũng với một cô gái mà Rainie chưa bao giờ nhìn thấy. Hình như họ đang tranh luận rất gay gắt, cô gái có vẻ rất bất lực khi đặt lại quần áo lên trên giá còn Joe thì lại thích thú lấy những đống quần áo trên giá xuống cầm trên tay mình.
Gong hét nho nhỏ “Cô đã nói cháu đừng nhìn lại cơ mà”
Rainie bắt đầu muốn khóc, nhưng cô vẫn cố gắng nói “ Cháu không quan tâm…chuyện này chẳng ảnh hưởng gì tới cháu cả”
Rainie biết mình đang nói dối, nhưng cô từ chối phải buồn bã, dù vậy cô vẫn không thể ngăn mình đừng nhìn sang bên đó để rồi cảm thấy quá ngạc nhiên vì sự thảnh thơi của Joe. Có vẻ như anh rất thích thú với cô gái đó, anh đang trêu đùa cô ta và anh càng làm thế thì cô gái càng tỏ ra giận dữ…nhưng đó chính là phản ứng mà anh muốn thấy từ cô gái. Rianie thở dài, Joe chưa bao giờ cư xử với cô như vậy. Gong Li vỗ vai Rainie hỏi
“Cháu có cần nghỉ ngơi không?” cô lắc đầu
“Cháu chỉ thắc mắc cô gái ấy là ai…mà dù cô ta là ai đi nữa…có vẻ như Joe thích cô ây. Nói thật thì cháu đã quên tất cả rồi” Rainie nhỏ giọng. Cô chợt cảm thấy giận dữ lẫn buồn bã. Hãy nhớ là mày và anh ấy đã chia tay rồi, cô tự nhắc nhở mình.
Gong lắc đầu trước vẻ ngớ ngẩn của Rainie
“Cháu có thể khiến cậu ấy quay lại nếu cháu muốn Rainie ạ, cháu biết điều đó mà.”
Rainie mỉm cười, cô biết cô mình chỉ đang cố an ủi cô thôi. Sự thật là, cháu không muốn Joe quay lại với mình nếu anh ấy không coi cháu như 1 người phụ nữ…người phụ nữ mà anh không thể thiếu trong cuộc đời, à…và đó chính là vấn đề. Joe chỉ coi cháu như một đứa em gái, vấn đề là…anh ấy nghĩ anh ấy yêu cháu…thật ra chỉ vì cái chết của cha. Raine thở dài và quyết định quay vào phòng nghỉ. Cho dù cô đã chia tay Joe, nhưng vẫn cảm thấy đau đớn khi nhìn anh bên người con gái khác.
Khi Rainie lấy vài thứ quần áo và quay lại phòng nghỉ thì cô chợt đâm sầm vào một ai đó, đống quần áo rơi xuống dưới đất.
Tiếng một cô gái vội vã “Tôi xin lỗi, hãy để tôi giúp cô” Rainie nhìn đống quần áo trên sàn và nói
“Không…không sao đâu, tôi có thể nhặt chúng lên mà, đáng lẽ tôi nên cẩn thận hơn…”
Rainie chợt im bặt khi nhận ra đấy chính là cô gái đi cùng Joe, và đứng cạnh cô ta chính là Joe Cheng. Tất cả đống quần áo tuột khỏi tay Rainie, cô cảm thấy một nỗi đau đớn trog lồng ngực và những giọt nước mắt rơi trên má cô. Rainie muốn kiềm chế những giọt nước mắt ấy, nhưng giờ đây, khi cô đang đứng rất gần hai người bọn họ…cô không thể.
“Joe…” Rainie thì thầm. Joe nhìn cô, và Rainie thấy nỗi buồn thoáng qua trong mắt anh khi anh nói “Rainie…” |
|
 |
|
cherry7389
Mod


Age: 20
Registration date: 16/07/2008
Tổng số bài gửi: 312
Đến từ:
Job/hobbies:
|
Tiêu đề: Re: [Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] 19/12/2008, 12:22 |
|
|
hehe, hay rồi đây. Có điều joe đúng là quá kiêu căng và tự phụ, chưa gì đã làm theo ý của mình mà chẳng thèm hỏi ý kiến của người khác trước khi làm, chắc đây là cái thói xấu muôn thưở của mấy cậu công tử nhà giàu. Cũng may cuối chap có tử tế lên đôi chút, ko thì ghét joe luôn. Khi ko bắt người ta làm hôn thê trong cái gia đình mà mới nghe đã thấy khiếp, vào đó chưa gì đã thấy toàn điều khủng khiếp chứ chẳng thấy sung sướng đâu cả. Hi vọng joe ko làm ari đau lòng, nếu cả joe cũng làm ari buồn thì làm sao ari có thể vượt qua những điều khó khăn mà mọi người sẽ gây ra cho cô khi biết ari sẽ là hôn thê của joe chứ. Tiếp đi ss ơi |
|
 |
|
|
[Fic dịch] Memories of love - Hồi ức tình yêu [ArJoe, EllaChun, Rainie HuGe] |
|
|
| Trang 1 trong tổng số 8 trang |
Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  |
|
| Permissions of this forum: |
Bạn không có quyền trả lời bài viết
|
|
|
|
|
|
| | |